Chương 380:
Vừa nãy Trương Mai vội vàng làm rơi mất cái rổ tre, nấm mỡ gà bên trong rơi ra rất nhiều, Tô Ngọc Kiều nhặt lại chúng, sau đó lại di chuyển quanh đó để tiếp tục hái nấm.
Tiểu Bảo và Cố Hương cũng ngoan ngoãn không đi xa, hai đứa vây quanh An An nói chuyện ríu rít, An An thỉnh thoảng lại "á á" hai tiếng hưởng ứng, mấy đứa ông nói gà bà nói vịt cũng rất vui vẻ.
Cố Hương chọn ra những bông hoa đẹp từ bó hoa lớn mà cô ấy vừa hái được rồi lại cắm thêm vài bông lên mũ của An An, sau đó ngập ngừng đi đến bên cạnh Tô Ngọc Kiều, muốn nhờ dì Ngọc Kiều cũng tết cho cô bé một vòng hoa đẹp.
"Được, cháu đợi cô một chút."
Tô Ngọc Kiều bỏ nấm trong tay vào giỏ tre, sau đó lại lấy khăn tay lau sạch tay, rồi bắt đầu ngồi bên cạnh mấy đứa trẻ để tết vòng hoa cho cô bé.
Tiểu Bảo lắc lắc cánh tay cô ấy nũng nịu:
"Mẹ ơi, con cũng muốn."
Tô Ngọc Kiều tết xong cho Cố Hương thì cũng tết cho cậu con trai một vòng hoa cài rất nhiều hoa nhỏ màu xanh.
Cô ấy nhìn hai đứa trẻ đội vòng hoa vênh váo đi lại, tay ngứa ngáy cũng tết cho mình một cái.
Vừa đội lên đầu thì Trương Mai đã quay lại, cô liền hỏi:
"Người thế nào rồi?"
Trương Mai đi đến ngồi xuống nói:
"Không sao, chỉ là bị trẹo chân một chút, ước chừng bảy tám ngày sau mới có thể cử động được."
Không sao là được rồi, Tô Ngọc Kiều đưa tay chỉnh lại vòng hoa, sau đó nhanh chóng quên bẵng chuyện này.
Hai người hái xong nấm, Trương Mai còn dẫn hai đứa trẻ vào trong rừng hái rất nhiều quả dại chua chua ngọt ngọt.
Tiểu Bảo cầm quả hồng gai đỏ tươi đến cho cô ấy ăn, Cố Hương cũng theo sau dùng quần áo đựng một nắm lớn quả hoàng bách đến cho cô ấy.
Cô bé cười híp mắt nói:
"Cảm ơn dì Ngọc Kiều đã tết vòng hoa cho cháu."
Tô Ngọc Kiều xoa đầu hai đứa trẻ, vui vẻ nhận lấy.
Trở về khu nhà quân nhân, hai người dẫn đầu mấy đứa trẻ đến nhà Trần Tiêu.
Trần Tiêu bế Thiết Đản ra sân phơi nắng, thấy họ đi vào thì đặc biệt ngưỡng mộ than:
"Từ khi có hai đứa này, tôi ngủ cũng không ngon, cũng không được tự do, cũng không đi đâu được."
"Có gì đâu, lần sau chị bế một đứa, rồi chúng ta cùng đi hái rau dại."
Trương Mai đưa cho cô xem nấm hái được hôm nay, tiện tay đón lấy Thiết Đản trong lòng cô rồi bế lên lắc lắc hỏi:
"Đây là anh cả hay anh hai vậy, hai đứa trẻ nhà em bây giờ càng lớn càng giống nhau rồi."
"Đây là Thiết Đản, là thằng cả. Đúng rồi, nếu không phải ngày nào em cũng trông chừng, thì cũng sắp không phân biệt được rồi."
Trần Tiêu cười nói, cũng may là nhờ mẹ cô đi khắp nơi tìm kiếm đồ tốt bồi bổ cho cô, Thiết Đản và Cương Đản ti sữa mẹ, chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi đã nuôi dưỡng chúng giống như những đứa trẻ sinh ra bình thường vậy.
Sau khi được bổ sung đầy đủ dinh dưỡng, hai đứa sinh đôi này càng lớn càng giống nhau, giống như được đúc ra từ một khuôn với ba của chúng vậy.
Đôi khi Trần Tiêu không khỏi oán thán, cô đã cố gắng hết sức sinh con nhưng đứa trẻ lại giống Tống Trường Tinh hơn.
Về điểm này, Tô Ngọc Kiều vẫn có quyền lên tiếng, cô ấy khuyên cô:
"Không sao đâu, trẻ con lúc nhỏ giống ai thì lớn lên lại giống người khác."
Ví dụ như Tiểu Bảo nhà cô ấy vậy, hồi nhỏ ai nhìn thấy cũng đều nói giống cô ấy, nhưng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền