Chương 409:
Khăn lông trên cổ Tô Ngọc Kiều quấn hơi chặt, cô cảm thấy có chút khó thở nhưng lại không muốn tự mình kéo xuống cho nên đã sai khiến Lục Kiêu.
Lục Kiêu đưa tay chỉnh lại khăn quàng cổ cho cô, khuôn mặt nhỏ trắng nõn của Tô Ngọc Kiều cũng theo động tác của anh mà lộ ra dưới khăn quàng cổ màu đỏ.
Lục Kiêu cao ráo đẹp trai, Tô Ngọc Kiều nhỏ nhắn xinh đẹp, đứng cùng một chỗ vô cùng xứng đôi.
Có một người phụ nữ trung niên lên tiếng hỏi Lục Phong Thu:
"Lục Lão Căn, đây là thằng ba và con dâu của ông sao?"
Lục Phong Thu có biệt danh là Lục Lão Căn, ông "Ừ" một tiếng, quay đầu lại cười nói:
"Đúng vậy, thằng ba nhà tôi đã lâu rồi không trở về, năm nay vất vả lắm mới xin nghỉ phép được, liền dẫn con dâu cùng trở về đón năm mới."
Cả cái thôn này ai mà không biết thằng ba của Lục gia rất có bản lĩnh chứ? Tuổi còn trẻ đã lên làm quan quân, còn cưới vợ trong thủ đô.
Thế nhưng chẳng phải mọi người đều nói Lục Kiêu đi ở rể nhà vợ sao? Mấy năm trước cũng không thấy anh dẫn vợ trở về, sao năm nay đột nhiên lại trở về?
Mọi người đều cảm thấy khó hiểu nhưng cũng không có ai dám chạy đến hỏi thẳng Lục Phong Thu.
Một lúc sau, chợt nghe thấy ở hố băng phía bên kia truyền đến một tiếng thét lớn, đám người lúc này mới tò mò đi qua.
Lục Kiêu, anh cả Lục và Lục Phong Thu cũng đi qua bên đó.
Chỉ có Tô Ngọc Kiều là vẫn đứng tại chỗ chờ, lúc này hai chân cô hơi tê, đang định đi tới đi lui tại chỗ cho lưu thông máu thì bỗng nhiên nhìn thấy có mấy người phụ nữ khoanh tay đi tới bên cạnh mình.
"Ôi, cô chính là vợ của Lục Kiêu đấy à? Cô tên là gì, sao trước đó tôi chưa từng gặp cô nhỉ?"
Người này cũng nghe thấy tin đồn về chuyện Lục Kiêu cưới vợ trong thủ đô, còn đi ở rể nhà người ta, lại bởi vì mấy năm nay anh vẫn không có dẫn Tô Ngọc Kiều về đây ăn tết, cho nên hầu như tất cả mọi người đều tin vào lời đồn kia.
Người này ôm tâm thái xem kịch vui tới hỏi, cũng không ngờ rằng Tô Ngọc Kiều chỉ bình tĩnh nhìn bà ta một cái rồi đứng dịch sang bên cạnh.
Bày ra dáng vẻ không quen, không biết, không muốn phản ứng với bà ta.
Nụ cười châm chọc trên mặt người phụ nữ kia trong thoáng chốc trở nên cứng đờ, một người phụ nữ khác mặc áo bông màu xanh huých khủy tay người phụ nữ kia một cái, cười nhạo nói:
"Khương Thúy Hoa, người ta còn không thèm để ý tới bà kìa!"
"Đúng là thứ mắt chó coi thường người khác! Vênh váo cái gì chứ?"
Người phụ nữ tên là Khương Thúy Hoa kia tức giận mắng một câu.
Mặc dù không chỉ mặt gọi tên, nhưng mấy người xung quanh đều biết bà ta đang nói ai.
Tô Ngọc Kiều giương mắt nhìn bà ta, thản nhiên nói:
"Chó ở ven đường sủa tôi hai tiếng, tôi đương nhiên lười phản ứng với nó, cái này gọi là người không làm bạn với chó, thím có hiểu không?"
"Cô mắng ai là chó?"
Khương Thúy Hoa nghe hiểu Tô Ngọc Kiều đang mắng mình là chó, cơn giận lập tức xong lên.
Lúc này ở đây chỉ có một mình Tô Ngọc Kiều, Khương Thúy Hoa chiếm ưu thế, bà ta chống nạnh mắng:
"Cô còn nhỏ tuổi như vậy, có biết tôn trọng trưởng bối hay không? Người nhà dạy dỗ cô như vậy sao?"
"Bà mà cũng tính là trưởng bối cơ à? Bà đừng tưởng rằng mình tái hôn với một ông lão bảy mươi tám mươi tuổi là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền