Chương 416:
Tô Ngọc Kiều cũng nhìn thấy trên người Dương Mẫn chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng, sợ bà ấy lạnh, cô vội vàng đi nhanh tới:
"Mẹ đừng ra ngoài, bên ngoài lạnh lắm, để con tự vào là được rồi."
"Được, bên ngoài lạnh, hai đứa mau vào trong đi."
Dương Mẫn nhường đường cho cô, lại quay sang cười nói với Lục Kiêu:
"Trở về là được rồi, sao lại mang nhiều đồ như vậy."
Lục Kiêu giậm chân mấy cái ở bên ngoài rồi mới vào nhà, anh gọi một tiếng "Mẹ", nói:
"Cũng không có gì nhiều, đây là tấm lòng của mẹ con, bà ấy một mực muốn con mang đến đây cho mẹ."
"Bà thông gia cũng quá khách sáo rồi, sau khi trở về con nhớ phải thay mẹ cảm ơn bà ấy nhé!"
Dương Mẫn nhìn thấy con gái mình được người nhà chồng coi trọng, bà không khỏi vui mừng thay cho cô.
Hiện tại đã là cuối năm, cũng chỉ còn có hai ba ngày nữa là đã đến giao thừa, thế nhưng người nhà họ Tô vẫn đi làm như cũ, trong nhà cũng chẳng có bầu không khí của ngày tết gì.
Lúc này trong nhà cũng chỉ có Dương Mẫn và chị dâu Lưu cùng với hai đứa nhỏ, năm ngoái Tô Ái Hoa đến tận ngày giao thừa mới nghỉ ngơi, năm nay anh trai cô cũng theo sát bước chân của ba, một tuần bảy ngày đều tăng ca.
Tô Ngọc Kiều cũng đã quen với chuyện này, cô nhìn xung quanh một vòng, không thấy chị dâu đâu, liền hỏi:
"Mẹ, chị dâu cũng đi làm rồi sao?"
"Đúng vậy, Đan Đan nói năm nay có khá nhiều người xin nghỉ, nó đổi ca với người khác, đi làm thêm hai ngày nữa."
Dương Mẫn nhận lấy An An vừa với tỉnh dậy từ trong lòng Tô Ngọc Kiều, nói.
So với nhà bà ngoại, Tiểu Bảo quen thuộc với nhà bà nội hơn, nhưng chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, nó lại cảm thấy thích nhà bà ngoại ở nông thôn hơn, bởi vì ở đây nó có rất nhiều bạn nhỏ, còn có hai người anh họ và chú nhỏ chơi cùng.
Bà ngoại đối xử với cậu cũng rất tốt, Tiểu Bảo cong chân ngồi bên cạnh bà ngoại, trong miệng nhét đầy chocolate ngọt ngào.
Tô Ngọc Kiều cởi áo khoác nặng nề bên ngoài ra, lên lầu thay một cái áo khoác mỏng hơn, vừa đi xuống đã nhìn thấy dáng vẻ này của con trai, cô cười nói:
"Mẹ, mẹ đừng cho nó ăn nhiều đường như vậy, sẽ bị sâu răng đấy."
"Không sao, ngày thường thì có thể ăn ít lại một chút, nhưng bây giờ đang là tết, đừng ràng buộc nó làm gì."
Dương Mẫn đương nhiên đứng về phía cháu ngoại mình.
Tô Ngọc Kiều có chút bất đắc dĩ đưa mắt nhìn sang Lục Kiêu, chỉ chỉ vào con trai.
Ý bảo con của anh, anh đi mà quản!
Lục Kiêu cười cười, trực tiếp đi tới xách con trai lên, nghiêm túc nói:
"Con đã đồng ý với mẹ cái gì? Quên mất rồi sao?"
Tiểu Bảo còn đang vui vẻ vì bà ngoại đứng về phía mình thì nghe ba nói vậy, cậu nhóc ỉu xìu nói:
"Con không quên."
"Vậy con tự nói xem, vừa rồi đã ăn bao nhiêu kẹo?"
Tiểu Bảo đã đi nhà trẻ được gần hai năm, năm nay lại học mẫu giáo thêm một năm nữa, thành tích thi cuối kỳ của cậu nhóc là hai trăm, Tô Ngọc Kiều đang suy nghĩ xem năm sau trở về bộ đội có nên đưa nó vào học lớp một hay không.
Cho nên cậu nhóc có thể dễ dàng đếm được mình đã ăn bao nhiêu viên đường, Tiểu Bảo rụt cổ, có chút sợ hãi ánh mắt của ba ba mình, nhưng vẫn thành thật nói:
"Tám viên."
"Mẹ quy định một ngày con chỉ được ăn tối đa hai viên, vậy ba ngày sau con không được ăn kẹo nữa."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền