ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 426:

"Không, con không phải."

Chu Đan Đan bị vẻ mặt lạnh lùng của bà dọa sợ trong chốc lát, ngay sau đó sự ấm ức và bất mãn tràn ngập trong lòng, sắc mặt cô ta cũng nhạt đi:

"Mẹ, con không có ý đó, con về là muốn nói với mẹ một tiếng, dạo này mẹ con hơi bị cảm nên con đưa Nĩu Nĩu về nhà ở mấy ngày."

Nói xong, không đợi những người trong phòng khách trả lời, Chu Đan Đan lập tức lên lầu thu dọn đồ đạc.

Sáng nay cô đưa Nĩu Nĩu về nhà, mẹ cô ấy hỏi nhiều quá cô không nhịn được kể lại những lời mình nghe trộm được cho mẹ.

Mẹ cô nhanh chóng bày cho cô một kế, bảo cô thu dọn đồ đạc về nhà ở mấy ngày, để mẹ chồng nhận ra sai lầm chủ động đến dỗ cô về.

Chu Đan Đan muốn phản bác lại mẹ mình, cô không có ý tham lam tài sản của mẹ chồng. Cô chỉ thấy không công bằng, thấy không cam lòng nhưng không hiểu sao cô lại đồng ý.

Sau khi cô ta đi, sắc mặt khó coi của Dương Mẫn vẫn không hồi phục, bà lạnh lùng hừ một tiếng:

"Nhà này chưa đến lượt cô làm chủ, đồ của tôi tôi muốn cho ai thì cho."

Tô Ngọc Kiều vừa định khuyên mẹ mình nhưng nghe vậy trong đầu đột nhiên lóe lên một tia sáng, cảm thấy hiểu ra chút phần nào đó.

"Mẹ, trước đây mẹ đưa con số tiền đó, mẹ có nói gì với anh cả và chị dâu không?"

Cô mang theo chút thăm dò hỏi Dương Mẫn.

Dương Mẫn cau mày, không hiểu tại sao con gái lại nghĩ đến việc hỏi vấn đề này vào lúc này, nhưng vẫn nói với cô:

"Không, mẹ chỉ nói riêng với ba con."

Số tiền này vốn là ông ngoại của Tô Ngọc Kiều cho cô, nói ra thì không tính là tiền của riêng Dương Mẫn. Vì vậy bà chỉ nói với chồng mình, còn về thùng cá vàng nhỏ đã đưa trước đó, trong nhà này ngoài bà và Tô Ngọc Kiều ra, không ai biết.

Cũng may là bà chưa bao giờ nói ra, ngay cả Tô Ái Hoa cũng không biết rõ bà đã cho con gái bao nhiêu tài sản riêng, nếu không Chu Đan Đan sẽ càng tức giận hơn.

Tô Ngọc Kiều cảm thấy phỏng đoán của mình đúng đến tám chín phần, cuối cùng lại hỏi một câu:

"Vậy mẹ còn nhớ là nói vào lúc nào không?"

Chuyện này cũng mới xảy ra cách đây không lâu, Dương Mẫn thuận miệng nói:

"Ngay sau khi con ở cữ xong, mẹ về thì ba con nói muốn gửi thêm một khoản tiền cho con và hai đứa trẻ, mẹ liền nói chuyện này với ba con."

Ban đầu bà không muốn nói nhưng bà tin tưởng chồng mình, từ khi kết hôn đến nay, Tô Ái Hoa chưa bao giờ hỏi bà về chuyện của hồi môn. Những thứ nhà họ Dương để lại cho bà, Tô Ái Hoa cũng không thèm để mắt tới.

"Mẹ, con có thể đoán được lý do chị dâu tức giận rồi."

Tô Ngọc Kiều ngẩng đầu nhìn trời, cảm thấy chuyện này khó giải quyết thật.

Nhưng bắt cô lấy số tiền đó ra chia lại thì không thể được, đồ đã đến tay cô thì là của cô, không phải cô tự nguyện lấy ra thì không ai có thể nhòm ngó.

Dương Mẫn cũng không phải là người ngốc, con gái hỏi cụ thể như vậy bà liên tưởng một chút là đoán ra được:

"Con nói, chị dâu con có thể là nghe được mẹ âm thầm trợ cấp cho con một khoản tiền mà tức giận?"

Bà thấy vừa buồn cười vừa tức giận, khinh thường cười một tiếng, giọng điệu gần như không khác gì Tô Ngọc Kiều:

"Đồ của mẹ, nó dựa vào đâu mà để ý?"

Dương Mẫn nghĩ thông suốt mọi chuyện, trong lòng tự nhiên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip