Chương 428:
Ăn xong, Dương Mẫn bình tĩnh bế Vi Vi ngồi ở phòng khách bóc hạt dẻ cho mấy đứa trẻ ăn.
Tô Ái Hoa cũng coi như không có chuyện gì xảy ra, biết vợ chồng Tô Ngọc Kiều sáng mai sẽ về nhà họ Lục, đang nói chuyện phiếm với Lục Kiêu.
Tô Ngọc Kiều dỗ An An ngủ trước, nhận lấy chiếc chăn lông cừu nhỏ Lục Kiêu đưa cho đắp lên người con gái, nhẹ nhàng vỗ lưng cho con bé và nói nhỏ với mẹ mình.
"Anh trai con sao đến giờ vẫn chưa về?"
Buổi chiều Dương Mẫn đã nói với cô không cần cô quan tâm chuyện này nữa, nhưng Tô Ngọc Kiều không biết kết quả nên trong lòng vẫn tò mò.
Dương Mẫn nói một cách thờ ơ.
"Không biết, có lẽ sắp về rồi."
Con trai chọn thế nào cũng là chuyện của nó, Dương Mẫn không ép chúng phải đưa ra quyết định, dù sao thì chuyện này đối với bà đã được định rồi.
Hôm nay bất kể Chu Đan Đan có về hay không, bà cũng sẽ không giúp nuôi đứa cháu gái thứ hai nữa. Giúp mãi rồi thành thù, bà giúp để làm gì chứ?!
Bà sắp năm mươi sáu mươi rồi, vẫn nên nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn.
Mọi người ngồi trong phòng khách một lúc nữa, khi mọi người lần lượt đứng dậy đi rửa mặt chuẩn bị đi ngủ thì Tô Vũ lạnh run từ bên ngoài bước vào.
Mùa đông ở thủ đô, ban đêm nhiệt độ có thể xuống tới âm mười mấy độ. Tô Vũ dậm chân ở cửa, rùng mình bước vào phòng khách.
"Mẹ, Kiều Kiều, hai người chưa ngủ à?"
Tô Vũ một mình trở về, mặt tái nhợt vì lạnh. Anh cười ngượng ngùng, không mấy tự tin hỏi Dương Mẫn:
"Mẹ, tối còn đồ ăn không?"
Dương Mẫn cau mày quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, đã gần chín giờ rồi mà con trai vẫn chưa ăn cơm.
Bà quay lại nhìn anh với vẻ không hài lòng, định nói móc anh vài câu nhưng thấy sắc mặt anh lại thương:
"Có, tối còn nửa nồi canh gà rừng, mẹ đi luộc cho con bát sủi cảo."
Tô Vũ đi đến ngồi cạnh em gái, đợi đến khi cơ thể ấm lên mới cởi chiếc áo khoác quân đội bên ngoài, gật đầu nói:
"Vâng, gì cũng được, làm phiền mẹ rồi."
Dương Mẫn đứng dậy đi luộc sủi cảo thịt dê cho anh, Tô Ngọc Kiều rót cho anh trai một cốc trà nóng để anh làm ấm người trước.
"Cảm ơn Kiều Kiều."
Tô Vũ thổi hơi nóng nhấp một ngụm nước nóng, lúc này mới cảm thấy mình sống lại. Anh xua tay từ chối chiếc chăn em gái đưa tới.
Trong phòng khách không có ai khác, Tô Ái Hoa đã vào thư phòng còn Lục Kiêu dẫn con trai Tiểu Bảo đi tắm.
Tô Vũ xoa xoa đầu Vi Vi bên cạnh, thở dài nói với em gái:
"Kiều Kiều, chuyện này là anh có lỗi với em, anh xin thay chị dâu em xin lỗi em trước, cô ấy..."
Anh nhớ lại cảnh tượng lúc nãy ở nhà mẹ vợ, em vợ và mẹ vợ hùng hổ bức người, còn vợ anh thì im lặng không nói. Tô Vũ thở dài một tiếng, giọng nói nhẹ đi.
"Bây giờ anh cũng không biết chị dâu em nghĩ gì nữa, cô ấy nói không phải muốn tiền, nhưng mà..."
Cô ấy muốn Dương Mẫn xin lỗi cô ấy.
Tô Vũ tự mình cũng không nói ra được lời này, nên anh đã thẳng thừng từ chối đề nghị của vợ và mẹ vợ là để mẹ anh đích thân đến đón người, một mình anh trở về.
Cho đến tận bây giờ, Tô Vũ vẫn không biết mẹ và em gái mình sai ở đâu. Nói cho cùng vẫn là vì chuyện tiền bạc.
Nhưng ngay từ khi anh kết hôn với Chu Đan Đan anh đã nói, những thứ trong nhà ba mẹ cho
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền