Chương 430:
Đợi Lục Quân nuốt nhanh bằng chứng trong miệng rồi đi ra thì Tô Ngọc Kiều đang hỏi Ba chồng, tại sao lại phải đến nhà người khác xin câu đối.
Lục Phong Thu tháo mũ trên đầu ra để tản nhiệt, nghe vậy nói:
"Than ôi, trong làng chúng ta chỉ có nhị đại gia là có học thức cao, chữ viết đẹp, bây giờ bên ngoài không cho bán câu đối nữa, năm nào cũng chỉ có thể tìm nhị đại gia xin thôi."
Người trong thôn Lục Gia ít nhiều đều là họ hàng xa, khi đi xin câu đối chỉ cần đưa cho nhị đại gia một nắm lạc rồi đưa thêm một điếu thuốc là được.
Tô Ngọc Kiều nghe xong cuối cùng cũng tìm được một việc mình có thể làm, cô tự nguyện nói:
"Ba, nếu ba không chê thì năm nay để con viết câu đối cho nhà mình nhé."
Hồi nhỏ cô đã bị ba mẹ bắt luyện thư pháp nhiều năm, mặc dù đã lâu không viết nhưng nền tảng vẫn còn đó, dù có tệ cũng không đến nỗi nào.
Lục Phong Thu gãi đầu, muốn hỏi cô một câu cô có viết được không, câu đối phải treo rất lâu, ngày mai mùng một mọi người đến nhà chúc Tết đều có thể nhìn thấy.
Nhưng chưa kịp nghĩ ra cách hỏi cho uyển chuyển, Lục Kiêu đã bảo em gái vào nhà lấy giấy bút cho Tô Ngọc Kiều.
Lục Mai Hoa gần đây cũng đang luyện chữ, nên trong nhà có bút lông và mực, giấy đỏ đã cắt sẵn từ trước, cộng cả cửa lớn cửa nhỏ trong nhà thì phải viết nhiều câu đối, chưa kể đến chữ Phúc trên giấy dán cửa sổ, câu đối nhỏ như ngũ cốc được mùa, gia súc thịnh vượng.
Tô Ngọc Kiều tự tin nhận lấy bút lông, chấm đầy mực rồi trước tiên xin cô một tờ giấy trắng để luyện tay, viết liền mấy chữ Phúc theo kiểu chữ Khải thư và Hành thư, sau đó càng viết càng trôi chảy.
Theo nét bút đầu tiên của cô hạ xuống, Lục Phong Thu đã gạt bỏ hết lo lắng trong lòng.
Ồ, con dâu của ông thật xuất sắc, chữ thư pháp viết còn đẹp hơn cả nhị đại gia.
Nhìn như vậy, ông tự nhiên thấy con trai mình không xứng với cô thì phải làm sao.
Con dâu gia thế tốt, dung mạo tốt, có học thức, còn viết chữ đẹp.
Lục Phong Thu thở dài không nói, sau đó vỗ vai Lục Kiêu bên cạnh đột nhiên nói:
"Sau này đối xử tốt với vợ con một chút."
Lục Kiêu:
"???"
Tô Ngọc Kiều cũng không ngờ cô chỉ nổi hứng muốn giúp đỡ, không nghĩ đến hàng xóm của nhà họ Lục đi ngang qua nhìn thấy câu đối trước cửa lại thi nhau cầm giấy đỏ đến xin câu đối.
Trời đất chứng giám, cô thật sự không có ý định khoe khoang, với trình độ viết chữ của cô, chỉ có thể qua mặt được người ngoài nghề thôi.
"Không sao đâu, ôi chao cháu xem cháu viết câu đối này hay quá, không có câu khác cũng được, chỉ cần giống nhà cháu là được."
Một chị dâu cầm hai quả trứng gà đến cửa cười rất thật thà, trong thôn của họ hàng năm đều tìm nhị đại gia viết câu đối, mười nhà thì có chín nhà đều cùng kiểu giống nhau.
Hơn nữa năm nay cháu dâu nhà nhị đại gia còn muốn lấy tiền, bọn họ mới tìm đến đây.
Chị dâu kia nghĩ có phải là chê chị ấy cho ít trứng gà quá không, nhìn Lục Phong Thu nói:
"Hay là, tôi cho anh ba hào, anh viết cho nhà tôi bốn câu đối được không?"
Lục Phong Thu nhìn đứa con dâu thứ ba, lại nhìn những người dân trong thôn, xua tay ra hiệu rằng chuyện này ông không quyết định được.
"Không phải, chị dâu, không phải chuyện tiền bạc."
Tô Ngọc Kiều hai má ửng hồng,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền