Chương 434:
Anh rể hai vào nhà cũng được ba con nhà họ Lục chào đón, cả năm bận rộn, chỉ đến lúc lễ tết mới có thể gặp nhau, lần nào cũng tích tụ cả bụng lời muốn nói.
Lục Quế Hoa được mẹ nhắc nhở, dù sao cũng phải nể mặt chồng, ghé vào tai bà Lục thì thầm kể hết tính toán của mẹ chồng cho bà.
Bà Lục lúc đầu nghe mà cau mày, sau khi nghe cách làm của con rể thì mới giãn mày ra, bà vỗ vỗ cánh tay cô con gái thứ hai, mắt nhìn về phía con rể cũng nhỏ giọng nói:
"Được rồi, không phải là không làm được sao, con cũng đừng tức giận quá, ra ngoài thì giữ thể diện cho cậu ấy nhiều hơn, con xem cái tính tình của con, cũng chỉ có chồng con là chịu đựng được con thôi."
"Con không phải nghĩ đến là tức sao, nói là thương con để con dưỡng thai, trông chờ vào ai chứ, không phải là muốn tìm đường cho con trai út của bà ta sao, được, con nghe mẹ, sau này không nhắc đến nữa."
Lục Quế Hoa chỉ là giận cá chém thớt, nhưng nghĩ kĩ lại, chồng mình làm đúng là rất tốt, cũng bình thường lại.
Anh rể hai ở bên kia nói chuyện với ba vợ, bất chợt ngẩng đầu lên thì thấy vợ mình đang cười với anh, thì ngạc nhiên gãi đầu nhưng không tức giận là tốt rồi.
Buổi trưa, anh rể hai nói muốn trổ tài cho mọi người, rất tích cực cùng vào bếp.
Tô Ngọc Kiều bế An An ra sân ngoài ngồi phơi nắng, bên cạnh Lục Kiêu đưa cho cô một cốc trà, cô chỉ vào anh rể hai đang bận rộn trong bếp, nói đùa:
"So với anh rể thì anh còn kém xa, học hỏi nhiều vào."
Anh rể hai theo thầy học nấu ăn bài bản, chiên xào hấp luộc đều không thành vấn đề, theo lời bà Lục nói, đó là năm thứ hai Lục Quế Hoa về nhà chồng, bà suýt không nhận ra con gái mình.
Ai ngờ Lục Kiêu suy nghĩ một chút, lại vào bếp giúp anh rể hai.
Lục Quế Hoa ngồi một bên nhìn thấy, cười ha hả, còn nói đúng là nên như vậy, tại sao chỉ có phụ nữ vào bếp.
Sau Tết, hai vợ chồng họ cùng con ở nhà họ Lục đến mùng Bốn mới tính về, trong thời gian đó, Lục Kiêu nhận được mấy cuộc điện thoại ở đội xã, đều là Tống Trường Tinh gọi đến hỏi công việc.
Chiều mùng Bốn, Lục Phong Thu như thường lệ đánh xe bò đưa cả nhà bốn người đến huyện để đi xe, bà Lục tiếc nuối tiễn mọi người đến tận đầu thôn.
Lần này đi, không biết đến bao giờ mới gặp lại.
Tô Ngọc Kiều dắt Tiểu Bảo để bà bế cháu thêm lần nữa, sau đó vẫy tay chào tạm biệt gia đình họ Lục.
Trước cửa bến xe huyện, Lục Phong Thu không nói một lời giúp con trai khuân hành lý, đến lúc sắp lên xe mới nói một câu:
"Đừng quên viết thư về nhà đấy."
Lục Kiêu im lặng một lúc, một bên là đất nước, một bên là gia đình, lựa chọn này ai làm cũng khó xử nhưng trách nhiệm của anh ở đó, điều duy nhất có thể làm là cố gắng sớm ngày được điều về quê hương.
"Ba, ba và mẹ giữ gìn sức khỏe, đợi con về phụng dưỡng hai người."
Lục Phong Thu phủi bụi trên vai anh, đôi mắt ngày càng đục ngầu ánh lên chút nước mắt.
Đôi khi ba giống như một ngọn núi lớn im lặng, che mưa chắn gió cho gia đình, nhưng đôi khi ông lại giống như một cây đại thụ ngày càng già cỗi, từ xuân sang hạ, cuối cùng đón chờ mùa thu lá vàng và mùa đông cành khô mục nát, họ luôn vô tư cống hiến, nhưng lại dần dần tự mình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền