Chương 51:
Trên đường đi, Tiểu Bảo nhận thấy tâm tình của cô không tốt, cậu rất hiểu chuyện liền ôm chặt cổ cô nói:
"Mẹ, mẹ đừng giận nữa mà."
Nói xong còn cọ vào mặt của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại cọ vào mặt làm lòng Tô Ngọc Kiều mềm nhũn ra, cảm xúc không vui rất nhanh bị quên lãng.
"Tiểu Bảo là người thân thiết với mẹ nhất nhất, mẹ không giận con đâu."
"Con biết, là dì đó, bà ấy đã chọc giận mẹ tức giận, con ghét bà ấy."
Tiểu Bảo vô thức hất cằm lên nói, như thể cậu bé cũng cùng chung kẻ thù với cô vậy.
Tô Ngọc Kiều nghe xong nở nụ cười 'Phụt' một tiếng, lại không nhịn được mà hôn vào mặt con trai:
"Tiểu Bảo thông minh quá nhưng bây giờ mẹ không tức giận nữa bởi vì Tiểu Bảo dỗ được mẹ rồi."
Đến cửa hàng, Tô Ngọc Kiều đã lấy lại bình tĩnh, cô cẩn thận chọn lựa một ít đồ ăn trước khi quay lại bến xe.
Có lẽ vì đây là chuyến xe buýt cuối cùng trong buổi sáng và tài xế muốn tan sở sớm. Trên đường đi lái xe rất nhanh, bình thường đi mất hai tiếng nhưng hôm nay đến ga chỉ chưa đầy một tiếng rưỡi.
Khi xe dừng ở bên trong nhà ga, Tô Ngọc Kiều nhìn thấy Lục Phong Thu khoanh tay chờ ở cổng, vội vàng mở cửa sổ và hét lên.
Lục Phong Thu vốn đang để ý đến xe cộ đi vào bến xe, ông nghe thấy tiếng động liền lập tức nhìn sang, ngẩng đầu nhìn thấy Tiểu Bảo đang chen vào cửa kính ô tô vẫy tay chào mình.
"Mau ngồi xuống, cẩn thận kẻo ngã."
Ông nói lời này nhưng lại không tự chủ được giơ tay hướng Tiểu Bảo vẫy tay hai cái.
Khi xe rẽ vào một góc cua, Tô Ngọc Kiều đã kéo thân hình nhỏ bé của con trai mình lại, nghiêm mặt nhẹ nhàng nhắc nhở nó ngồi xuống.
Tiểu Bảo vẫn chưa quên ông nội đã bắt cá cho mình, hưng phấn nói:
"Mẹ ơi, con nhìn thấy ông nội, ông vẫy tay với con, chúng ta nhanh xuống đi!"
"Con ngồi xuống trước đã, chúng ta chuẩn bị đến nhà ông bà nội rồi."
Khi họ xuống xe, Lục Phong Thu bước tới và đón đứa cháu trai mà ông nhớ mãi mấy ngày nay.
Tô Ngọc Kiều xách đồ đi theo hai ông cháu ra xe bò:
"Ba, để ba chờ lâu rồi."
"Không sao cả, ba cũng vừa mới đến thôi."
Ông nói dối dở quá, bà Lục đã thúc giục ông đi xe bò ra ngay từ rạng sáng để chờ đón người nhưng Lục Phong Thu cũng nóng lòng muốn gặp Tiểu Bảo nên ông đã đợi cả buổi sáng dưới ánh nắng chói chang mà không hề than một tiếng nào.
Ông không nói gì nhưng Tô Ngọc Kiều nhìn gương mặt đỏ bừng và tấm lưng đẫm mồ hôi của ông thì đoán được, khi nhìn thấy một người bán kem ở cổng nhà ga, cô bước tới và mua hai cây kem mè.
Bây giờ đã là cuối tháng năm, nhiệt độ dần dần tăng lên, các huyện nhỏ đều có người bán kem.
"Ba, ăn que kem rồi đi."
Tô Ngọc Kiều đưa cho ông một que, Lục Phong Thu lắc đầu nói:
"Con và Tiểu Bảo ăn được rồi, ta già rồi không ăn được đá lạnh."
"Chỉ là một que kem thôi mà ba cứ cầm đi, Tiểu Bảo vẫn còn nhỏ, một que kem là đủ cho nó và con rồi."
Tô Ngọc Kiều dở khóc dở cười.
Khuyên mãi Lục Phong Thu mới chịu cầm que kem, Tô Ngọc Kiều đưa một que kem khác cho tiểu Bảo nếm thử vị rồi cầm đi luôn.
Bây giờ đồ ăn vặt của trẻ con không thịnh hành cho lắm, trẻ con ở thành phố thì tốt rồi nhưng trẻ con ở nông thôn còn thiếu thốn hơn, nếu không phải sợ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền