Chương 82:
Trong lúc mọi người đang nói chuyện, Dương Mẫn cũng tỉnh dậy, bà dắt Tiểu Bảo đến thư phòng, đẩy cửa ra vừa thấy mọi người đều ở đó liền cười nói:
"Mọi người ở trong phòng nói gì đó, Kiều Kiều, các con tỉnh sớm thế, Tiểu Bảo mới mở mắt đã vòi tìm ba mẹ, vừa vào phòng đã không thấy các con đâu, suýt chút nữa khóc toáng lên rồi."
Vừa dứt lời, Tiểu Bảo đau lòng sụt sịt, vừa rồi cậu tỉnh ngủ, vốn tâm trạng đang vui vẻ đi tìm ba mẹ nhưng trong phòng không có ai, cậu còn nhớ rõ mẹ nói ba về đón bọn họ, Tiểu Bảo nghĩ ba đưa mẹ đi rồi, bỏ rơi cậu.
"Mẹ, đừng bỏ rơi Tiểu Bảo!"
Bị hoảng sợ, đầu tiên cậu bé nhào vào lòng mẹ, cậu không cần ba, mẹ nhất định không thể bỏ rơi cậu.
Tô Ngọc Kiều nghe lý do của cậu thì dở khóc dở cười, ôm cậu dỗ dành, vừa dỗ vừa nhìn về phía Lục Kiêu.
Xem kìa, vẫn là con trai thân thiết với cô hơn.
Lục Kiêu sờ cái đầu đẫm mồ hôi của con trai, không nói lời nào.
"Mọi người bàn bạc xong chưa, còn ở trong này làm gì, thím Lưu vừa mới nấu một nồi chè đậu xanh, ra đi ăn nhanh cho nóng."
Dương Mẫn thúc giục.
Tô Ái Hoa nhìn vợ có cảm giác bà đã khôi phục tinh thần như trước, ông dẫn đầu đứng lên hưởng ứng lời mời chào của bà.
Tô Ngọc Kiều ôm Tiểu Bảo đi theo, Lục Kiêu đi phía sau 2 mẹ con, còn lại Tô Vũ cô đơn lắc đầu cười khổ, anh ta đóng cửa phòng làm việc rồi theo sát phía sau.
Ăn chè đậu xanh xong, Tô Ái Hoa định đi đến ngõ Hòe Bắc, gửi thư cho ông bà, Lục Kiêu vừa trở về cũng đi thăm trưởng bối.
Tô Ngọc Kiều nghĩ ông cụ đã lâu không gặp chắt ngoại, nên cô đi cùng.
Dương Mẫn ở nhà nhàn rỗi, nên cũng đi theo.
Bọn họ vừa đi, nhắm chừng sẽ về vào giờ cơm chiều, Tô Vũ nghĩ đi xe đạp ra ngoài đón vợ và con gái đi ăn cơm.
Nhà họ Tô có nhiều người đi làm, xe đạp có mỗi 4 chiếc, trong đó Tô Ngọc Kiều tuy rằng không đi làm nhưng cô thường xuyên ra ngoài nên cũng có một chiếc.
Hôm nay Lục Kiêu lái chiếc xe đạp của cô, đáng thương cho anh có một đôi chân rất dài, đạp xe không thẳng chân nổi.
Xe đạp nữ không có cảng trước, Tiểu Bảo muốn ngồi phía trước đón gió, an vị ở trên xe của ông bà ngoại, Tô Ngọc Kiều dễ dàng ngồi sau ôm lấy thắt lưng của Lục Kiêu.
Cả nhà tới ngõ Hòe Bắc, quả nhiên tin tức như bão, có người đã nói cho ông bà nội Tô biết chuyện buổi sáng nhà họ Tô suýt chút nữa bị xét nhà.
Ông nội Tô ầm ỹ đòi qua xem nhưng bà nội không cho ông ấy đi, nói không có tin tức chính là tin tốt, bọn họ xương cốt già cả chạy ra đường dễ gặp chuyện ngoài ý muốn, lại càng gây rắc rối cho tiểu bối.
Tô Ái Hoa ngồi ở trong sân nghe ba mẹ ở trước mặt ông nói chuyện, đại khái bất đắc dĩ nói:
"Con đã nói mọi người sớm chuyển về gần, mà mọi người cứ không chịu."
Lời này vừa nói ra, ông nội bà nội cùng nhìn về phía trước.
"Bên đó có gì hay chứ, còn phải đi lên đi xuống, ba đi đứng không tiện, không đi."
Ông nội nói.
"Mẹ ở đây nhiều năm như vậy, bên cạnh đều là hàng xóm, mẹ đi rồi không quen biết ai, mẹ cũng không đi."
Đây là bà nội Tô đang 10 phần tức giận.
Tô Ái Hoa:...
Cuối cùng bà Tô dứt khoát nói:
"Các con không có việc gì là tốt rồi, mẹ với ba con sống
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền