ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 91:

Chị dâu cũng gật đầu theo, còn nhắc tới một chuyện hôm nay nghe được ở nhà mẹ đẻ cô ấy:

"Đám người kia rất ác độc. Nhà mẹ đẻ con ở bên kia có một quả phụ, không biết bị ai tố cáo, bị người lột quần áo kéo đi khắp phố, nghe nói sau trở về liền nhảy sông, đúng là nghiệp chướng mà."

Lòng người trong thành phố hoảng loạn. Ở nông thôn mặc dù không khẩn trương như vậy nhưng cũng không thua kém nhiều, bị xét nhà, bị lôi đi, đánh nhau, thậm chí ngay cả nhà cửa cũng bị phá nát.

"Hiện tại thì không sao cả rồi, ba và anh con đã có biện pháp giải quyết những người đó."

Tô Ngọc Kiều muốn thông qua bản thân để cho nhà chồng hiểu rõ những chuyện này, miễn cho đến lúc đó lời đồn đãi truyền tới truyền lui bị bịa đặt.

Giống như nhà bọn họ, mới qua một đêm, mà câu chuyện đã được truyền đi vài phiên bản khác nhau trong khu nhà họ. Buổi sáng thím Lưu ra ngoài mua thức ăn đã nghe được người ta đàm tiếu, trở về tức giận không chịu được kể lại với Dương Mẫn thì bị cô nghe được.

"Không có việc gì là tốt rồi. Tuy rằng chúng ta không giúp được gì nhưng nếu có cái gì có thể giúp thì Kiều Kiều nhất định phải nói với mọi người trong nhà nhé."

Mặc dù bà Lục sợ nhưng bọn họ cũng không thể làm tiểu nhân vong ân phụ nghĩa.

Tô Ngọc Kiều gật đầu cười cười. Cô đã sớm biết, nhà họ Lục đều là người tốt.

Lục Kiêu chẻ củi xong, mồ hôi đầm đìa trở về sân trước múc nước tắm. Anh chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu xanh lá cây, xách nước giếng xối xuống, bọt nước chảy qua vai lưng, theo đường nét cơ bắp trượt xuống.

Tô Ngọc Kiều nhìn thấy thì hai má bỗng nhiên đỏ lên, hơi mất tự nhiên dời ngó lơ sang chỗ khác.

Buổi tối Lục Kiêu cầm ngải cứu vào xông phòng, Tô Ngọc Kiều cầm quần áo đi tắm rửa trước. Sau khi trở về liền thấy Lục Kiêu cả người bốc hơi lạnh ngồi ở trong phòng.

Trong phòng tràn ngập mùi ngải cứu bị cháy không quá khó ngửi nhưng cũng không dễ ngửi.

Trước kia bà Lục đều xông phòng trước khi cô trở về một ngày, chờ cô trở về ở thì mùi trong phòng đều tản sạch sẽ.

Tô Ngọc Kiều vừa cay mũi ngửi ngửi, Lục Kiêu liền đứng lên đẩy cửa sổ ra.

"Mùi còn chưa tan hết, mẹ mua màn chống muỗi, lát nữa canh sẽ căng lên."

Lục Kiêu nói.

Tô Ngọc Kiều gật đầu, không thấy Tiểu Bảo liền hỏi anh:

"Con trai đâu?"

"Ở phòng ba mẹ xem ấp gà con, lát nữa anh sẽ dẫn nó đi tắm."

"Ừ."

Tô Ngọc Kiều thuận miệng đồng ý rồi ngồi xuống trước bàn bắt đầu lau mặt.

Ở nông thôn và đang ở nhà chồng nên Tô Ngọc Kiều mặc bảo thủ một chút, trên người là áo ngủ dưới mặc quần nhưng cô sợ nóng nên xắn ống quần đến trên đầu gối.

Lục Kiêu nhìn cô một cái, xếp màn xong anh xoay người ra ngoài dẫn con trai đi tắm.

Tô Ngọc Kiều chờ anh đi ra ngoài mới thở phào nhẹ nhõm, động tác trên tay nhanh hơn, lau xong liền xoay người nằm xuống trước.

Đêm qua thật sự cô đã bị doạ nên cả ngày hôm nay Tô Ngọc Kiều cũng không dám cùng anh ở một chỗ. Hiện tại đang ở nhà chồng nên ngày mai cô cũng không thể lại ngủ đến lúc mặt trời treo đỉnh.

Lục Kiêu đưa con trai đi tắm xong thì trên người cũng ướt đẫm. Anh dứt khoát cởi áo tắm một lần nữa, cả người ướt sũng trở về phòng.

Trên người Tiểu Bảo quấn khăn lông lớn, cười ha ha bò lên giường nhào vào lòng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip