Chương 95:
Vòng qua đường lớn, đi đến trước là từng mảnh ruộng to nhỏ khác nhau, người đi đường từ đường to biến thành đường chỉ vừa một người đi.
Cô vừa đi vừa nhìn dưới chân sợ dẫm trượt nên đưa tay túm lấy vạt áo của Lục Kiêu đang đi phía trước.
Thật ra cô muốn nắm tay nhưng Lục Kiêu nhất định không để cho cô nắm.
Hừ, không biết ai tối hôm qua ngủ, chịu nóng ra mồ hôi cũng muốn ôm cô để ngủ.
Đi đến ruộng mà nhà họ Lục được phân công rồi Lục Kiêu để Tiểu Bảo xuống, cởi giày đi xuống bờ ruộng với ba và anh cả.
"Em đứng ở đây thấy nắng thì đi qua bóng cây bên kia ngồi đi."
Lục Kiêu nói xong quay người bắt đầu làm việc.
Trước khi nhập ngũ Lục Kiêu cũng là một người làm ruộng giỏi được ông nội dạy, việc trồng các loại ngũ cốc anh có thể làm, việc đào mương xả nước nhắm mắt anh cũng làm được.
Nhưng hôm nay Lục Kiêu làm việc thường xuyên mất tập trung, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên xem hai mẹ con có ngồi im ở dưới gốc cây mát mẻ hay không.
Nhưng anh lo lắng cũng không sai, tất nhiên Tô Ngọc Kiều không có khả năng ngồi im ở một chỗ.
Ngày dần nóng lên, Tô Ngọc Kiều thấy nóng, Tiểu Bảo thì vui vẻ chạy đi chạy lại ở bờ ruộng nóng chảy đầy mồ hôi.
Ngay lúc Lục Kiêu cúi đầu một cái đã không thấy hai mẹ con dưới gốc cây đâu cả.
Lục Tiêu tim đập thình thịch, đứng thẳng người trèo lên bờ muốn đi tìm người.
Lục Xuyên ở bên cạnh anh ngẩng đầu lên nói:
"Em ba, em đi đâu đấy?"
Cũng may không đi quá xa, ngay ở trước cạnh sông nhỏ Lục Kiêu đã tìm được hai mẹ con Tô Ngọc Kiều.
Bờ sông nhỏ này là người trong thôn thuận tiện cho việc tưới tiêu nên đào, nước sau chỉ khoảng một mét, cỏ dại mọc xanh xung quanh.
Tô Ngọc Kiều cởi giày tất ngồi trên cỏ, bàn chân trắng nõn lúc ẩn lúc hiện trên mặt nước, bờ sông nhiều hơi nước mát mẻ hơn nhiều so với ngồi ở dưới gốc cây.
Tiểu Bảo ngồi xổm bên cạnh cô, không biết nhặt được ở đâu một bình thủy tinh, đang cúi người vớt gì trong sông.
Lục Kiêu cũng không biết tại sao anh lại khẩn trương như thế nhưng khi nhìn thấy Tô Ngọc Kiều ngồi ở kia, tim đập mạnh vừa nãy mới từ từ trở lại như bình thường.
"Sao lại chạy đến đây vậy?"
Lục Kiêu đi đến rửa tay rồi nói.
Tô Ngọc Kiều quay đầu cười với anh, chỉ vào trong sông nói:
"Bờ sông mát mẻ mà, anh nhìn đi, sông ít nước như vậy mà cũng có cá đó."
Lục Kiêu nhìn theo hướng ngón tay của cô thấy loại cá nhỏ mà người ở quê thường thấy, cá này không lớn được nên có bắt cũng không ai muốn.
Nhưng từ trước đến nay Tiểu Bảo chưa được trải nghiệm niềm vui sướng của việc lên núi bắt chim xuống sông bắt cá, duỗi dài tay cho bình thủy tinh vào nước, lúc nhấc lên có một hai con cá ngốc nghếch chui vào.
Tiểu Bảo vui sướng đưa cho mẹ xem, Tô Ngọc Kiều cũng không phụ sự mong đợi của con trai khen hết lời.
"Ồ, Tiểu Bảo lợi hại quá, con bắt thêm mấy con nữa để trưa nay mẹ có cá ăn."
"..."
Lục Kiêu lên từ nhỏ ở nông thôn nên không hiểu được hai mẹ con vui vẻ cái gì.
"Lục Kiêu, anh đến đây xem đi, còn có tôm nữa!"
Tô Ngọc Kiều nhìn thấy dưới đám cỏ cạnh bờ sông có đám tôm sông nhỏ, vẻ mặt hớn hở kéo anh đến nhìn.
"Ừm, anh nhìn thấy rồi."
Lục Kiêu đỡ eo cô tránh trường hợp cô vui quá muốn nhảy xuống bắt.
Tuy không biết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền