ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Sau Khi Ly Hôn, Ta Kế Thừa Tài Sản Trong Game

Chương 79. Bây giờ chia tay nhé

Chương 79 : Bây giờ chia tay nhé

"Thế nào, làm lá chắn cho em không thiệt chứ!"

Quan Manh Manh đắc ý nói.

"Ừm, không thiệt, còn kiếm lời."

Dương Hạo gật đầu cười, lúc trước hắn đáp ứng yêu cầu ngây thơ này của Quan Manh Manh, chủ yếu là vì cảm thấy cô bé này có tiềm chất làm NPC.

Mà bây giờ, dù không thể thành NPC thì hắn cũng sẽ giúp, dù sao cuộc sống cũng vui vẻ hơn khi có một người bạn thú vị như này.

"Hạo ca, Manh Manh, bọn tôi đi trước, đồng nghiệp vừa gọi rồi."

Lưu Tử Phong gọi lái thay, hắn lên tiếng chào Dương Hạo và Quan Manh Manh, sau đó lên xe với Phùng Lệ Na.

"Anh Hạo, lát nữa phải thể hiện tốt nha. Nói không chừng còn có thể chuyển từ cộng tác viên thành chính thức."

Phùng Lệ Na ngồi vào xe, lại vẫy tay trêu chọc hai người.

Dương Hạo cười lắc đầu:

"Tôi không ăn bánh vẽ, cộng tác viên đều dùng để gánh trách nhiệm, nào có ai được chuyển chính!"

Nghe vậy, Phùng Lệ Na cười ha ha, trong lòng yên lặng oán thầm: Quả nhiên, đàn ông có tuổi không dễ lừa!

"Dương đại ca, em gọi lái thuê rồi, sắp đến rồi."

Quan Manh Manh cũng lái xe đến, xe của nàng là một chiếc Ora Ballet Cat màu hồng.

Người sử dụng chiếc xe này được định vị rất rõ ràng, chính là những cô gái trẻ tuổi như Quan Manh Manh.

Nhưng xe này thật sự không có tính giá trị gì đáng nói, chiếc Ora Ballet Cat này của Quan Manh Manh có giá 179800 NDT, có thể chạy liên tục 500km, với giá này thì đúng là có nhiều lựa chọn.

Nhưng rất nhiều phụ nữ trẻ tuổi sẽ mua cho, cho nên dân mạng còn gọi xe này là loại xe chuyên cắt rau hẹ của các thiếu nữ.

Dương Hạo cũng không lái xe, mà leo lên xe của Quan Manh Manh.

Khoảng nửa tiếng sau.

Chiếc Ora Ballet Cat đi vào tầng hầm tiểu khu Thủy Ngạn Hoa Viên.

Dương Hạo và Quan Manh Manh xuống xe, tiếp đó lấy rượu thuốc đã mua trên đường ra.

Diễn kịch cũng phải diễn cho tròn vai, lần đầu tiên đến nhà vẫn phải có quà.

Những thứ này đều là Quan Manh Manh mua, dù sao Dương Hạo cũng chỉ là một diễn viên, không cầm cát xê thì thôi, không thể tự bỏ tiền được.

Tuy Dương Hạo không quan tâm chút tiền này, nhưng nếu hắn bỏ tiền, vậy ý nghĩa sẽ khác.

"Đúng rồi, Manh Manh, hình tượng của anh là gì?"

Lúc chờ thang máy, Dương Hạo hỏi.

"Cứ như thường là được, họ hỏi gì, anh cứ trả lời thật là ok."

Quan Manh Manh nói xong lại bổ sung:

"A, nếu mẹ em nói chuyện khó nghe, anh đừng để bụng nhé. Em nghi bà bị mắc hội chứng về hưu, gần đây rất nhiều chuyện."

Dương Hạo gật đầu, không để ý nói:

"Phụ huynh mà, muốn nói gì thì nói thôi."

Khi nói chuyện, thang máy đã đến nơi, Quan Manh Manh hít sâu một hơi, tiếp đó lại quơ quơ nắm đấm, trong miệng thì thầm:

"Tất thắng! Tất thắng!"

Dương Hạo nhìn cô nàng ngây thơ này một chú, rất khó tưởng tượng nàng khám bệnh cho bệnh nhân thế nào nữa.

Bệnh nhân của nàng thật sự sẽ nghe lời nàng sao?

Thang máy dừng ở tầng 20.

Một tầng hai hộ, nhà Quan Manh Manh ở phía đông, số 20-1.

Đi ra thang máy, Quan Manh Manh nhỏ giọng hỏi:

"Dương đại ca, anh căng thẳng không?"

"Anh cần căng thẳng sao?"

Dương Hạo tò mò hỏi lại.

"A, không cần. Em muốn nói là, em khẩn trương."

Quan Manh Manh thật ra đã thấy hơi hối hận khi kéo Dương Hạo đi làm bia đỡ đạn, bởi vì từ nhỏ đến giờ, nàng chưa từng dẫn con trai về nhà, cho dù là bạn bình thường cũng không.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip