Chương 891 : Trải nghiệm đồ ăn Hàn
Thật ra khi sự nghiệp của Dương Hạo rơi vào thời kỳ thung lũng, bình thường hắn cũng lướt video ngắn, cũng thấy rất nhiều video về cuộc sống bên Hàn.
Nếu như nhất định phải so sánh nơi nào tốt hơn giữa Hàn và Hoa, vậy Dương Hạo cảm thấy hoàn cảnh trong nước thích hợp với mình hơn.
Đừng thấy Dương Hạo đang ở thủ đô của Hàn Quốc, nói đến hoàn cảnh, xanh hóa và tình hình an ninh, giao thông ... Đều không tệ.
Nhưng so với các thành phố lớn trong nước bây giờ, Dương Hạo cảm thấy cũng chỉ bình thường.
Có lẽ đây chính là người nhà thì cảm thấy nhà mình tốt.
Tất nhiên, điều này không ảnh hưởng đến cảm giác tươi mới khi Dương Hạo đi dạo phố.
Dạo chơi công viên, vào các con phố thương mại.
Dương Hạo không cảm thấy mệt mỏi.
Chỉ là khi đi dạo, Dương Hạo phát hiện một hiện tượng khá kỳ lạ.
Đó chính là tiết tấu sống ở đây khá nhanh, rất khó nhìn thấy trẻ em ở công viên hay là khu thương mại, điều này khiến Dương Hạo cảm thấy thiếu thiếu một loại sức sống.
Chẳng trách lại nói tỷ lệ sinh sản của Hàn Quốc đang giảm mạnh, truy cứu nguyên nhân chủ yếu thì là do người trẻ tuổi quá mải mê với công việc, tính cạnh tranh cao.
Căn bản không suy nghĩ hoặc không có năng lực cân nhắc vấn đề có con.
Điều này khá giống với tình hình trong nước, hiện tượng cạnh tranh cao, lối sống nhanh, người trẻ tuổi không thích sinh đẻ hoặc không đủ điều kiện sinh đẻ.
Mà nói đến trẻ con, Dương Hạo vừa gọi cho tiểu công chúa nhà mình, liền nghĩ đến Di Bảo.
Nghĩ đến bên cạnh mình nhiều phụ nữ như vậy, nhưng chỉ có Di Bảo mới mang thai.
Về phần các cô gái khác, tuy đòi hỏi không ít, cũng hi vọng sinh cho Dương Hạo một đứa.
Nhưng bây giờ xem ra, chưa ai có động tĩnh cả.
Xem ra mình còn cần cố gắng nhiều hơn.
"Bà chủ, nơi này có món nướng nào ngon ngon thì cho một phần."
Đi dạo đi dạo, Dương Hạo đi đến một quán đồ nướng rất có hơi thở khói lửa.
Đều nói đồ nướng Hàn rất nổi tiếng, Dương Hạo cũng bất tri bất giác đi vào một cửa hàng đồ nướng.
"Tiên sinh không phải người địa phương đúng không?"
Dương Hạo mới gọi nhân viên phục vụ, liền có một bác gái chân thành tiến lên chào hỏi.
"Ồ? Sao dì biết?"
Dương Hạo không ngờ người này liếc mắt đã nhận ra mình không phải người địa phương.
Mà tiếng Hàn của mình rất lưu loát nha.
Vậy mà cũng nhận ra?
"Ha ha!" Bác gái thấy vẻ nghi hoặc của Dương Hạo, chỉ cười tủm tỉm giải thích:
"Tiên sinh nói tiếng Hàn rất tốt, nhưng quán chúng tôi rất nổi tiếng. Hơn nữa người địa phương đến đây ăn, dù là lần đầu thì cũng không gọi đồ giống như tiên sinh."
"A! Ra là vậy!"
Dương Hạo quan sát khách hàng mới đến ở chung quanh.
Quả nhiên như bác giá này nói, tất cả khách hàng đều khác biệt với mình.
"Tôi là người Hoa, lần đầu đến Hàn Quốc, dì xem có món gì ngon thì gọi giúp tôi với."
"Thì ra tiên sinh là người Hoa!"
Bác gái này cũng là người thích nói chuyện.
Thấy Dương Hạo nói vậy thì vội vàng chỉ là menu ở trên tường, nói:
"Ruột bò nướng nhé? Hoặc là thịt bò, còn có bạch tuộc, tất cả đều không tệ! Ăn rất ngon!"
Câu cuối cùng của bác giá này dĩ nhiên lại là tiếng Hoa.
"Được, vậy cứ gọi theo dì đi, mỗi thứ một phần."
Dương Hạo cũng bị cảm hóa bởi sự nhiệt tình của bác gái này, trực tiếp vung tay gọi mỗi món một phần.
"Tiên sinh chờ một lát!"
Có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền