Chương 906 : Bạn thân của Lâm Mạt Mạt
"Không hổ là cậu, lâu như vậy mới ra ngoài!"
Vẫn là căn biệt thự kia, vẫn là gian phòng khách có bể bơi lộ thiên kia.
Chỉ là thời gian đã chuyển từ sáng sớm đến lúc mặt trời sắp xuống núi.
Hàn Tể Nhậm đã xong xuôi từ lâu, thấy Dương Hạo đi ra với thần thái sáng lạn, nói không đố kị thì tuyệt đối là giả.
Đàn ông cực kỳ coi trọng điểm này.
Về phần nói trong thời gian đó Dương Hạo có nghỉ ngơi hay không, Hàn Tể Nhậm là chủ nhân biệt thự này sao có thể không biết.
Tất cả mọi thứ nơi này đều nằm dưới sự giám sát của Hàn Tể Nhậm.
Tuy camera bị Dương Hạo 'không cẩn thận' che lại, nhưng âm thanh thì vẫn rất rõ ràng.
"Chê cười rồi!' Dương Hạo nhìn Hàn Tể Nhậm ngồi đó giống như đang chờ mình, hắn chỉ khoát tay một cái, sau đó bước nhanh đến bên cạnh Hàn Tể Nhậm rồi ngồi xuống.
"
Tổng trưởng!"
"Có chuyện gì sao?
" Hàn Tể Nhậm thấy Dương Hạo như muốn nói lại thôi.
Trong lòng cười thầm, quả nhiên là một tên háo sắc.
Vậy mà lại cầu khẩn mình vì một người phụ nữ.
Hàn Tể Nhậm tất nhiên biết Dương Hạo tìm mình vì chuyện gì.
Bởi vì hắn nghe thấy rõ ràng mọi chuyện trong phòng Dương Hạo.
Mà Dương Hạo thấy Hàn Tể Nhậm ra vẻ không biết gì, trong lòng lại nghĩ.
Tên âm hiểm này, thật sự cho rằng mình không biết trong phòng có camera sao?
Hiển nhiên là hai tên hồ ly này đều có ý xấu trong lòng.
Một người cho rằng mình biết rõ tất cả.
Một người là thật sự biết rõ tất cả, chỉ là đang diễn kịch.
Nhưng lần này đúng là Dương Hạo có chuyện cần nhờ Hàn Tể Nhậm, cũng giống như Hàn Tể Nhậm nghĩ, hắn muốn người.
"
Ha ha!
" Thấy nụ cười của Hàn Tể Nhậm, Dương Hạo nhếch miệng mỉm cười, cũng không xấu hổ, mà gọn gàng dứt khoát nói: "
Tổng trưởng, anh cũng biết đấy, tôi có chỉ một sở thích đó! Chuyện của Hiếu Ngôn, anh xem..."
"Ồ, tôi còn tưởng là chuyện gì!' Thấy Dương Hạo thẳng thắn như vậy, Hàn Tể Nhậm vỗ đùi, nói thẳng với Dương Hạo:
"Người trẻ tuổi mà, tôi hiểu. Chỉ là..."
"Tổng trưởng yên tâm, tôi hiểu mà!"
Dương Hạo thấy Hàn Tể Nhậm nói vậy, chẳng lẽ còn không hiểu?
Đây là muốn bắt chẹt mình mà.
Hàn Tể Nhậm thấy dáng vẻ dễ nói chuyện của Dương Hạo, cũng không phải hắn muốn yêu cầu thứ gì từ Dương Hạo.
Chỉ là hi vọng Dương Hạo hiểu một chuyện, muốn người của Hàn Tể Nhậm hắn thì nhất định phải được hắn gật đầu.
Hơn nữa, chỉ là một người phụ nữ mà thôi.
"Nếu đã vậy thì sau này Hiếu Ngôn cứ đi theo cậu thôi! Cậu mới đến đây, có Hiếu Ngôn bên người tôi cũng yên tâm hơn rất nhiều."
Xem đi!
Đây chính là Hàn Tể Nhậm.
Chỉ vài câu đơn giản, vậy mà cứ như Dương Hạo nợ hắn một ân tình rất lớn vậy.
Mà Dương Hạo cũng không để ý.
Chỉ cần Hàn Tể Nhậm đồng ý, hắn cũng sảng khoái nói:
"Vậy cảm ơn tổng trưởng."
"Sau này là người một nhà, nói vậy thì quá khách sáo rồi."
"Đúng đúng!" Dương Hạo cười tủm tỉm gật đầu một cái.
Nhưng trong lòng lại nghĩ.
Hừ!
Người một nhà?
Chờ đấy!
Chờ tôi xử lý xong chuyện của mình.
Để tôi xem anh còn có thể nói chuyện với tôi bằng giọng điệu này không.
Sau đó hai tên hồ ly đều tươi cười giả tạo.
Dương Hạo từ chối khéo lời mời tiệc tối của Hàn Tể Nhậm, trực tiếp mang Lý Hiếu Ngôn vẫn còn xụi lơ, và Lâm Mạt Mạt không biết đi chơi đau cả ngày hôm nay rời khỏi biệt thự.
Một đường không nói chuyện.
Bởi vì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền