Chương 497
Sau đợt tuyết nhỏ, rất nhanh đã đến đợt tuyết lớn. Bắt đầu bước vào tháng mười hai, quýt mật cũng dần hết mùa. Tháng này là tháng của cam, bưởi, quýt đường lên sân khấu, mang đến cho thực khách những trải nghiệm khác nhau. Mọi người dưới quê chuyển cam và quýt tới, chiếm hết một khoảng không gian trong quán kho.
Sáng thứ bảy, Nhan Yên và Thẩm Mộc dẫn theo cha mẹ đến chỗ môi giới xem chung cư. Cô chọn trúng căn hai phòng, khoảng 65 mét vuông, có một ban công lớn, có thể trồng hoa trồng rau, thỏa mãn ước mơ trồng trọt. Hoàng Tú Lan cùng Nhan Quốc Hoa xem qua, cũng cảm thấy không tệ, nằm ở tầng cao, tầm nhìn tốt, quan trọng nhất chính là Hoàng Tú Lan cũng rất thích ban công cực to này, phơi chăn phơi đồ cũng rất tiện. Trên sân thượng, mỗi ngày nắng chỉ chiếu khoảng mấy tiếng, thỉnh thoảng muốn phơi chăn cũng rất khó khăn. Ban công rất tốt, vào thời gian rảnh còn có thể trồng hoa, tưới cây, Hoàng Tú Lan thấy vậy cũng muốn đổi nhà mới.
Dọc theo đường đi, sau khi lấy hợp đồng mua nhà, Thẩm Mộc yên lặng không nói. Qua một lát, anh hỏi Nhan Yên:
"Em rất thích ban công hả?"
Nhan Yên:
"Đương nhiên, em luôn muốn có một mảnh ruộng, trồng rau quả ăn, bây giờ cuối cùng nguyện vọng cũng được thực hiện."
Trời mới biết, cô rất ngưỡng mộ gia đình bác cả bác gái. Mùa xuân, có thể trồng đủ loại rau tươi ngon trong ruộng. Đến mùa hè nếu có khát, cứ ra sau vườn hái đào, rửa sạch dưới vòi nước là có thể ăn ngay, còn ngọt hơn ngoài chợ bán nữa, mà lại không ngâm thuốc trừ sâu, vô cùng mọng nước. Mùa thu có cây mía, ngọt như mật, ngon hơn mía vỏ tím nhiều. Mùa đông càng không cần phải nói, cải trắng cà rốt trong vườn phủ sương, ngọt tươi hơn cả rau củ nuôi trong nhà kính.
Thẩm Mộc nghiêng đầu nhìn cô. Khoảng thời gian trước, bà nội luôn nhắc tới việc muốn tặng biệt thự cho bọn họ, đến lúc đó anh dẫn Yên Yên chọn một căn có diện tích lớn, như vậy có thể trồng rau, tốt nhất là có thể trồng cả cây ăn trái ở trước lẫn sau nhà... Một cái ban công đã khiến cô vui vẻ như thế, thật muốn nhìn thấy lúc cô bước lên nhà mặt đất, sẽ có biểu cảm như thế nào?
Sau khi mua nhà, trong tay Nhan Yên còn dư lại hơn trăm ngàn đồng tiền tiết kiệm, vừa vặn mang đi sửa sang nhà cửa. Đến buổi chiều, Nhan Yên bắt đầu vùi đầu vào công việc. Do Nhật bản xả nước thải ô nhiễm xuống biển, thế nên trong nhà đã tích trữ lượng lớn đồ hải sản, rong biển, bắp cải biển, tôm biển, bắp cải tím, tôm khô vân vân, chất đầy tủ lạnh. Rong biển Wakame, chính là một loại rau biển. Có vài người trong nhóm cực kỳ yêu thích, sợ sau này không ăn được, dù muốn ăn cũng khó có thể mua ở nơi khác. Vì vậy, Nhan Yên quyết định làm rong biển Wakame kho.
Một thùng rong biển Wakame to, dùng nước rửa trôi muối dính trên bề mặt, sau đó ngâm khoảng nửa tiếng cho hết mặn. Đổ nước vào nồi nấu sôi, luộc rong biển Wakame ba mươi giây, vớt ra, ngâm trong nước kho cay âm ấm, để cho nó thấm vị. Đây cũng là lần đầu tiên Nhan Yên ăn loại rong biển này, nó dai dai, không có mùi vị gì, toàn là vị của nước sốt. Cô chụp tấm hình, gửi vào mười nhóm ——
Nhan đủ mọi màu sắc: 【Hôm nay có món mới rong biển Wakame kho cay 15 đồng một cân, tới trước được trước nha!】
Nhan Yên:
" Được, nếu nguội rồi hâm lại cũng ngon."
Bánh bao hâm lại không ngon bằng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền