ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 523

Bên ngoài giống như có một lớp hổ phách màu đỏ tươi đông lại, bóng loáng ánh nước.

Rất nhanh cô đã xử lý xong một con cá lù đù, động tác như nước chảy mây trôi, nhìn đã biết là một người có tay nghề điêu luyện.

Cô sơ chế cá lù đù xong xuôi, bèn giao cho Thẩm Mộc nấu...

Hai người phối hợp với nhau, hình ảnh như thế vô hình hài hòa.

Trong khi đó, bà cụ vội nhìn qua cháu trai Thẩm Mộc, trông anh rất ung dung bình tĩnh, không hề kinh ngạc chút nào.

Đây chính là——Yên Yên dễ ngại mà cháu nói đấy sao?

Trên bàn cơm, toàn là món ngon.

Bà nội nhìn bàn thức ăn bên này, lại nhìn mấy món ăn bên kia một chút, dù rằng tóc đã hoa râm, nhưng đôi mắt vẫn đen bóng sáng loáng:

"Chưa ăn đồ cháu gái nấu đã ăn đồ cháu dâu nấu trước rồi."

"Bà nội." Thẩm Mộc không biết làm sao, nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, thấy Nhan Yên không hề có vẻ gì là buồn bực.

Nhan Yên hơi ngượng ngùng nói:

"Thật ra thì cháu cũng không làm gì, chỉ giết cá thôi, còn việc cắt thái hay nấu ăn đều là Thẩm Mộc làm."

Bà nội gắp một miếng thịt cá lên, mím môi:

"Thịt cá vào miệng là tan ngay, cá do Yên Yên nhà chúng ta giết là con cá tươi ngon nhất mà bà nội từng ăn."

Lại nói:

"Cơm cũng do cháu nấu mà, lượng nước không nhiều không ít, từng hạt cơm tròn trịa rõ ràng, bà nội cũng thích ăn lắm."

Nhan Yên nghe bà nội khen không ngừng, trông bà cụ như một người cổ hũ nhưng lại không hề có ý trách cứ, cứng ngắc, tư tưởng vô cùng thoáng.

Bà nội Thẩm và bà ngoại cô nếu như gặp nhau, hẳn là hai người rất hợp nhau.

Sau khi ăn xong, Nhan Yên dọn dẹp chén đũa, còn Thẩm Mộc cầm khăn lau chùi mặt bàn, bà cụ ném ánh mắt như dao tới:

"Làm sao cháu có thể để Yên Yên rửa chén chứ, sao không mua máy rửa chén cho con bé?"

Thẩm Mộc cũng muốn chứ, nhưng Yên Yên không chịu!

Tiền của anh mà cô còn không muốn, chớ đừng nhắc tới máy rửa chén.

Đến ngày lễ tặng quà cho cô, cô cũng nhất quyết tặng lại món quà có giá trị ngang hàng.

"Thưa bà, hai giờ chiều tàu cao tốc sẽ tới, cần phải về ngay ạ."

Chẳng biết tự lúc nào, tài xế bước vào cửa tiệm, đẩy rèm ra, nói.

Bà cụ:

"Biết rồi, chờ tôi nói một tiếng với cháu dâu."

Nghe thấy tiếng động bên ngoài, Nhan Yên rửa sạch bọt xà phòng dính trên tay, bước ra ngoài phòng bếp:

"Bà về nhanh thế ạ."

Sau khi ăn bữa cơm chung với nhau, bà cụ càng nhìn Nhan Yên càng thích:

"Đúng vậy, bà nội phải về rồi, nghe mấy đứa Viên Viên nói cuối tháng tụi nó được nghỉ đông, đến lúc đó cháu cũng tới nhà chơi nhé, bà nội bảo dì nấu đồ ngon cho cháu."

"Được, đều nghe bà nội hết ạ."

Nhan Yên dõi mắt nhìn ra cửa, trông theo bà nội chui vào ghế xe sau, hạ kính xuống vẫy tay tạm biệt cô.

Nhan Yên dặn dò nói:

"Bà nội giữ gìn sức khỏe nhé."

Bà cụ cũng dặn đi dặn lại:

"Yên Yên, cháu thêm số điện thoại của bà vào, sau này nếu Thẩm Mộc đối xử tệ với cháu, cháu nói với bà, bà nội làm chủ cho cháu."

Thẩm Mộc: "..."

Anh rất nghi mình là đứa được nhặt về, Yên Yên mới là cháu gái ruột của bà nội.

Nhưng bà nội thích Yên Yên như thế, anh lại vui hơn bất kỳ ai.

"Được ạ." Nhan Yên cười, thêm số điện thoại của bà cụ, lại nghe bà cụ nói:

"Bên ngoài lạnh lắm, cháu mau vào trong đi, tiểu Trần, chúng ta đi."

Đến khi chiếc xe chở

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip