Chương 54
Tống Thành theo hướng dẫn của điện thoại, tiến vào một ngõ nhỏ chật hẹp. Anh ta theo bản năng cau mày, nhưng vẫn đi tới mấy mét, rốt cục nhìn thấy quán xe ăn vặt hồng nhạt đậu ở cửa tiệm mà Lam Thiên nói.
Anh ta nhận ra quán xe này, còn chưa tới gần, thì phát hiện trong cửa tiệm người đông như mắc cửi, thậm chí xếp hàng dài tới ngoài quán.
Làm ăn thật khá khẩm, chỉ là cửa hàng này trang trí có phần kỳ lạ. Bình thường, cửa tiệm bán món kho sẽ trưng tủ lạnh bằng kính, sạch sẽ vệ sinh, thuận tiện cho khách hàng cảm nhận sắc hương vị của đồ ăn. Nhưng ở đây lại không có tủ lạnh kính, chỉ có quầy pha chế. Tống Thành thấy vậy khẽ cau mày, cùng lúc ấy, bên tai anh truyền đến âm thanh quen thuộc của Lam Thiên:
"Đại ca, tôi ở đây, tôi mua được cật với cánh vịt, chỉ là nấm sò phải đợi lát nữa."
Tống Thành nhìn lại, thấy phía sau Lam Thiên có người đẩy mành ra, ngay sau đó một bóng người quen thuộc đi ra, tốn sức bưng một nồi inox tới.
Người đàn ông trung niên trong quầy pha chế tiến lên vài bước, nhận nồi trong tay cô. Mặt mày người đàn ông trung niên hơi giống Nhan Yên, nhìn dáng dấp, hẳn là trưởng bối cùng dòng với Nhan Yên.
Rất nhanh, từ quầy pha chế truyền đến giọng nói của Nhan Yên:
"Nấm sò hết rồi, những ai xếp hàng mua mỗi nấm sò đừng xếp hàng nữa."
Trong hàng tràn ngập tiếng kêu rên, có người nảy sinh thắc mắc:
"Nhanh vậy, mười mấy cân đều bán hết rồi?"
Nhan Yên đáp:
"Sợ bán không hết, hôm nay chỉ kho một nửa."
"Không sao, vì được ăn nấm sò tươi ngon, tôi có thể đợi."
"Chị chủ, tôi cũng có thể chờ."
"Tôi cũng vậy..."
Được rồi, Nhan Yên nhờ ba cô bán ở quầy pha chế, bản thân thì trở vào nhà bếp rửa sạch nấm còn dư. Bên ngoài ít nhất còn chừng hai mươi người, cô tính toán, mấy cân nấm sò còn lại có lẽ cũng không bán đủ.
Tống Thành tiến lên, Lam Thiên vui vẻ nói:
"Anh Thành, tôi mua được nấm sò rồi, anh không biết tôi cướp được 20 xiên từ trong tay đám phụ nữ này khó khăn cỡ nào, hu hu..."
Tống Thành tỏ vẻ ghét bỏ, lướt qua Lam Thiên, đi tới trước mặt Nhan Yên:
"Tiệm của cô trang trí xấu quá."
"Hả?" Nhan Yên bối rối hai giây:
"Có lẽ là, do tôi không hề trang trí."
Lúc này đổi sang Tống Thành sửng sốt:
"Có ý gì?"
Nhan Yên thành thật:
"Mới vừa nộp tiền thuê nhà, không có tiền, trước tiên cứ như thế này đã, chờ kiếm được tiền thì trang trí. À, còn lẵng hoa lần trước, cám ơn anh!"
Lý do này, Tống Thành không nghĩ tới thật.
Trang trí cửa hàng, có thể tốn bao nhiêu tiền?
Anh nghĩ đến việc cô gái này, có lẽ vừa mới ra khỏi trường, từ một quán ăn vặt ven đường, đến thuê cửa tiệm kinh doanh, cũng coi như có chút bản lĩnh.
Cô rất đúng mực, không bởi vì tiền tài mà khó xử, lộ ra vẻ khiếp đảm, thật giống như đây chính là chuyện đương nhiên.
Tống Thành cố ý nói:
"Ừ, cô dự định cảm ơn tôi thế nào?"
Nhan Yên trầm ngâm hai giây:
"Nếu không thì, lần sau lúc anh đặt đơn tôi miễn phí một đơn cho anh."
Cô không thích nợ ơn người khác, giống như bị một tảng đá lớn đè lên vậy.
Cô gái rất thành thật, Tống Thành cũng không tiếp tục trêu cô nữa:
"Giỡn thôi, hai lẵng hoa mà thôi, tôi tặng cho chủ quán tôi quen, đừng thấy có gánh nặng."
Nói xong, Tống Thành xoay người cùng rời đi với Lam Thiên.
Trên đường, Lam Thiên nói thầm: "Trước đây nơi này là một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền