ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 544

Nhan Quốc Hoa và Hoàng Tú Lan, sáng sớm đã bí mật bàn nhau ra ngoài tận hưởng thế giới riêng của hai người nhân dịp lễ tình nhân sắp tới. Ba mẹ đi ăn uống linh đình, chỉ còn lại Nhan Yên ở nhà.

Nhan Yên đau khổ ăn cháo. Cháo kết hợp với gừng tây băm ớt, chua chua cay cay, ngọt ngào giòn rụm, ăn rất hao cháo.

*

Qua hết mùa xuân, chớp mắt đã tới lễ tình nhân.

Ngày hôm ấy, rất nhiều cặp đôi sẽ ở bên nhau, Nhan Yên và Thẩm Mộc cũng không ngoại lệ.

Buổi trưa, cô gội đầu sạch sẽ, chuẩn bị lên đường. Vừa đến trước cửa, điện thoại reo lên, là Thẩm Mộc.

Trước khi đi, Hoàng Tú Lan cho mỗi người một bao lì xì.

Nhan Yên đưa anh xuống lầu, bỏ đồ đạc vào trong cốp sau, đột nhiên Thẩm Mộc mở miệng nói:

"Yên Yên, hình như em vẫn chưa chúc tết anh!"

Cô suy nghĩ một hồi:

"Lúc rạng sáng, không phải đã nói rồi sao!"

"Cái đó không tính, em không muốn nhận lì xì à?"

Anh móc ra mấy bao lì xì trong túi, lắc lư trước mặt cô.

Ánh mắt Nhan Yên dõi theo bao lì xì đong đưa:

"Chúc anh thật nhiều sức khỏe, may mắn tới liên tục."

"Cũng được, em chúc rất hay, cho em đó."

Thẩm Mộc đưa hết bao lì xì cho cô, nói:

"Vốn tính chuẩn bị cho cháu gái em, nhưng nếu em đã chuẩn bị giúp anh, vậy mấy bao này cho em đó."

Nhan Yên cầm bảy tám bao lì xì, hạnh phúc muốn ngất xỉu:

"Mấy bao này cũng cho em hết hả?"

Thẩm Mộc gật đầu, mở lòng bàn tay ra:

"Vậy của anh đâu?"

Nhan Yên khẽ run. Tệ thật, hình như cô quên rồi. Đừng hoảng sợ đừng hoảng sợ.

Cô hôn nhẹ lên gò má anh:

"Cái này được chưa."

Một lần lạ, hai lần quen, lần trước lúc bắt nạt anh còn thấy chột dạ. Lần này không những không chột dạ, cô còn rất hiên ngang, cây ngay không sợ chết đứng.

Thẩm Mộc: "!!!"

"Anh không nói lời nào, em xem như anh tha thứ rồi nhé, em về đây, anh cũng về sớm đi, lạnh quá."

Cô kéo kéo cổ áo, bước vào dãy hành lang, tiếng bước chân đi lên lầu vang lên tiếng tạch tạch tạch.

Thẩm Mộc không cảm thấy lạnh! Gò má anh như muốn bốc lửa, lúc cô đến gần, ngọn lửa dường như lan tràn, anh thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương ấm áp trên người cô, đủ để đốt cháy sợi dây lí trí của anh.

Ở chỗ gò má được cô đụng chạm, từng tấc thịt run rẩy, tê dại đan xen, khiến anh hưng phấn lại khao khát. Hi vọng có thể gần cô hơn chút nữa... Trông chờ cô vuốt ve, rủ lòng thương xót...

Anh cố gắng kiềm chế chút lý trí còn sót lại. Nếu thả thú dữ chôn giấu dưới đáy lòng, sẽ dọa cô mất.

Sau đó, anh nghe điện thoại.

Vừa đến trước cửa, anh đã dặn dò cô qua điện thoại:

"Yên Yên, em nhớ ăn mặc thật đẹp nhé, lát nữa anh muốn cầu hôn với em."

Nhan Yên:

"!? Không phải em đã đồng ý lời cầu hôn của anh rồi sao, sao phải cầu hôn lần nữa thế?"

"Lần trước không tính, cầu hôn phải có tính nghi thức, thời xưa còn tam môi lục sính, cả đời chỉ có một lần, tôi có mang nhẫn rồi, chị vác thân tới là được."

Bên trong điện thoại đột nhiên xuất hiện giọng nói quen thuộc, có thể nghe thấy Thẩm Mộc nhỏ giọng than phiền.

Nhan Yên hỏi:

"Thẩm Viên cũng ở đây à!"

Anh đáp lại:

"Em nghe thấy tiếng nó hả? Trong một đống người, giọng nó là lớn nhất."

Cô lại suy đoán:

"Chẳng lẽ, ba mẹ em cũng ở đây!"

Thẩm Mộc cảm thấy vô cùng thất vọng: "Em đoán giỏi thế, xin em đừng đoán

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip