ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 561

Trong sự chúc phúc và chấp thuận của cha mẹ hai bên, cặp đôi tiến vào hôn nhân, mong đợi, tốt đẹp, suôn sẻ, hạnh phúc, đây chính là hình thái đẹp nhất của tình yêu!

Khi chính thức cử hành hôn lễ, Nhan Quốc Hoa dẫn Nhan Yên bước lên con đường tràn ngập hoa tươi cùng những lời chúc phúc.

Nhan Quốc Hoa đặt tay con gái lên tay đối phương:

"Sau này hai con phải bên nhau thật hạnh phúc."

Những câu chữ đơn giản lại chất phác, đầy ắp khát vọng về tương lai của con gái của một người cha.

Bọn họ lượt qua khâu giới thiệu, đi tới khâu cuối cùng —— hôn cô dâu.

Thấy chú rể chậm chạp không làm gì cả, tiếng vỗ tay dưới khán đài vang lên nhiệt liệt, thúc giục anh:

"Hôn đi, hôn đi."

Bà nội Thẩm kêu lớn tiếng nhất:

"Mau hôn đi, cháu còn lo lắng cái gì, quá dở."

Trên sân khấu, tay chân Thẩm Mộc run rẩy, mang tai đỏ ửng:

"Có thể, có thể không?"

Nhan Yên lấy ngón tay chạm vào gò má, gợi ý cho anh.

Khi đôi môi chạm đến gò má Nhan Yên, có thể cảm nhận được làn da nhẵn nhụi, nhiệt độ cơ thể của cô một cách rõ ràng, như có dòng điện tê dại chạy qua xương cụt của anh, kích thích nhưng lại hết sức vui sướng, lắp đầy toàn bộ lồng ngực.

Thẩm Mộc dừng một chút, hít một hơi thật mạnh, kiềm chế cơn xao xuyến mãnh liệt tận đáy lòng.

Nghi thức hoàn thành.

Hốc mắt Thẩm Mộc ửng đỏ, trông thấy Nhan Quốc Hoa cũng ươn ướt nước mắt, thoáng chốc không kiềm được, nước mắt túa ra như vỡ đê.

Hoàng Tú Lan: "!!!"

Nhan Yên: "!!!"

Khóc ở đám cưới của mình thì thôi đi, bây giờ còn chạy đến đám cưới của con gái khóc lóc.

Sao con rể cũng như thế chứ?

Hoàng Tú Lan và Nhan Yên chia ra an ủi hai ông chồng, bọn họ càng được cưng chiều mà kiêu, khóc càng dữ dội hơn.

Nhan Yên và Hoàng Tú Lan nhìn nhau, thôi vậy.

Để cho bọn họ khóc đi, vui quá nên khóc thôi.

Chồng với con rể thì khóc sướt mướt, hai mẹ con lại cười thấy răng không thấy mắt.

Các khách khứa cũng khó hiểu, tham gia nhiều đám cưới như thế, toàn là cha mẹ bên đàn gái khóc, nhà cô thì khác, ba vợ với con rể ôm nhau khóc to!

Vừa thấy màn này, Mạnh Cẩn và bà nội Thẩm không hẹn mà cùng có cảm giác như đang gả con trai/ cháu trai.

Vừa nghĩ tới đứa con đứa cháu mình khổ cực nuôi nấng, sau này phải chăm sóc ba mẹ vợ, cũng không biết ba mẹ vợ có đối xử tốt với anh không...

Ai, con trai lớn rồi không giữ được.

Sau khi đón dâu, bọn họ theo khách khứa chạy qua khách sạn.

Đám cưới tổ chức ngoài trời, trang trí bằng hoa tươi, bao gồm mười mấy loại hoa như hoa hồng, hoa lan, hoa baby, cẩm tú cầu, hoa mai, hoa liễu, hoa tulip, lãng mạn lại ảo mộng.

Lúc trở lại phòng nghỉ ngơi, Trác Lê ngồi ghế cạnh bạn thân, cầm bức hình mới vừa chụp:

"Tớ mới vừa ra sân khấu lễ cưới ngó thử, bố trí đẹp lắm."

Nhan Yên nghiêng đầu nhìn, nở nụ cười mỉm:

"Mấy cái này đều nhờ dì Mạnh thiết kế đó, còn anh ấy trông coi việc bố trí."

Dì Mạnh, là mẹ Thẩm Mộc.

Trác Lê nhìn qua, thấy mặt mày bạn tốt giãn ra, dịu dàng tựa như gió xuân.

Trác Lê giật mình lấy lại sự chú ý, dùng ánh mắt dỗ dành, cô ấy không thích kiểu đàn ông ưu tú như thế đâu, cô ấy chỉ thích mấy bé trai như Tần Phàn thôi.

Người đàn ông như Thẩm Duật, Trác Lê chỉ xem như người hợp tác hoặc là đối thủ mạnh mẽ.

Biết nấu cơm, biết làm ấm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip