Chương 566: Ngoại truyện
Sáng sớm đồng hồ báo thức vang lên, cô mở đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, trông thấy phòng ngủ xa lạ, cô vẫn chưa quen.
Cô rửa mặt sạch sẽ, xỏ dép vào, đi tới phòng khách.
Trong phòng bếp có tiếng động, Nhan Yên hé mở một khe cửa, nhìn vào bên trong.
Trước bếp lò, bóng dáng cao ngất đang bận rộn nấu ăn, anh đeo tạp dề, bên trong là áo sơ mi trắng...
Bất giác khiến Nhan Yên nhớ lại, ngày đó ở tiệc tân gia, anh cũng ở phòng bếp nấu cơm như thế, chỉ một bóng lưng ấy, khiến mắt cô chao đảo.
Nghe thấy sau lưng có tiếng đẩy cửa, theo sau đó là tiếng bước chân đi vào, người trước bếp nghiêng người nhìn qua:
"Yên Yên, vén ống tay áo giúp anh."
Nhan Yên nhìn theo tầm mắt anh, trông thấy ông tay áo sơ mi lỏng lẽo, một tay khác đang cầm xẻng múc thức ăn, ống tay áo cứ tuột xuống như thế rất khó làm việc.
Cô tiến lên hai bước, vươn hai tay ra, vén ống tay áo áo sơ mi lên cao, vô tình đụng trúng da tay anh, đầu ngón tay nóng hừng hực khẽ run rẩy.
Hai người cách rất gần, gần đến mức có thể ngửi thấy mùi hoa lan cô yêu thích trên người anh, hô hấp nóng hổi, phớt qua tóc cô.
Hơi thở ấm áp, lướt qua vành tai cô như có như không, bên trong phòng bếp chật hẹp, tràn ngập sự kinh hãi mãnh liệt.
Trái tim cô thoáng run rẩy.
"Được rồi." Nhan Yên nâng mắt nhìn lên, gò má Thẩm Mộc cũng đỏ ửng.
"Em, em ra ngoài chờ anh."
"Được."
Nhan Yên như đang trốn chạy, nhanh chóng rời khỏi phòng bếp.
Trên bàn, hai người cúi đầu ăn cơm.
Sau khi ăn xong, Nhan Yên thu dọn chén đũa, Thẩm Mộc chỉ cô cho chén đũa vào trong máy rửa chén, để nó tự động làm việc, sau đó không cần quan tâm đến nó nữa.
Tối hôm trước, hai người đắp chăn, trò chuyện cả ngày trời, một lát sau, mắt to trừng mắt nhỏ.
Thấy anh vén chăn lên, Nhan Yên khó hiểu:
"Sao anh vén chăn lên, không lạnh hả?"
Ánh mắt Thẩm Mộc sáng quắc, nhìn cô:
"Không lạnh, hơi nóng thôi."
Anh gần như đã dịch đến mép giường, nhưng vẫn có thể ngửi thấy mùi hương ấm áp trên người cô, thật là một kiểu hành hạ ngọt ngào!
Nhan Yên ngáp một cái:
"Được rồi, em hơi mệt, ngủ ngon nhé."
Hai người chúc nhau ngủ ngon, cô không thể chịu nổi nữa, mí mắt nặng nề, chìm sâu vào giấc ngủ.
Thẩm Mộc cầm tay cô, mười ngón tay đan nhau:
" Ừ, chờ em ngủ chung."
Giọng nói anh trầm thấp, nghe rất khác với thường ngày, hơi kỳ lạ.
Nhan Yên ân cần hỏi:
"Giọng anh sao thế, có phải khó chịu chỗ nào không?"
"Không, không có."
Mặt cô đột nhiên kề sát lại, anh cố gắng nhích về sau.
Nhan Yên: "???"
Còn lắp bắp á, anh đang xấu hổ sao?
Cô càng lại gần hơn, muốn nhìn rõ một chút, xem anh có đỏ mặt hay không, dọa Thẩm Mộc sợ hãi liên tục dịch về sau.
Một tiếng rầm vang lên, nặng nề ngã xuống thảm.
Nhan Yên vươn tay định túm lấy nhưng không kịp, chỉ đành trơ mắt nhìn anh rơi xuống giường.
Cô nằm sấp trên giường, nhìn người nằm bệt dưới thảm:
"Anh không sao chứ! Em không thấy anh."
"Anh không sao."
Thẩm Mộc vòng qua Nhan Yên, leo lên giường:
"Anh sẽ cho em thời gian thích ứng, chúng ta từ từ đi, em không cần phải sợ."
Cô cũng không quá sợ việc làm chuyện thân mật, chỉ là cảm thấy hơi kỳ lạ.
Hơn nữa như vậy quá đột ngột.
Cô cũng thích chậm, từ từ thích ứng lẫn nhau.
Cô mà chạy ra ngoài chậm một chút sẽ không nhịn được muốn bắt nạt anh.
Tối
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền