Chương 568: Ngoại truyện
Sau khi bị cha mẹ cắt hết thẻ, Thẩm Viên phải bán mấy túi xách LV, đủ trả tiền thuê phòng một quý, còn dư lại chút xíu tiền sinh hoạt, nghèo rớt mồng tơi rồi. Trước kia cô ấy vừa ý món gì, đều mua không thèm nhìn giá, cứ quẹt thẻ mua mua mua. Bây giờ không còn nguồn kinh tế, chỉ có thể chi tiêu dè sẻn.
Cuộc sống quá bôn ba, dù đi trên đường nhìn thấy quần áo đẹp cũng không có tiền mua, muốn ăn đầu thỏ mỹ vị cũng không ăn được. Trong tiệm phả mùi thơm, cám dỗ Thẩm Viên bước vào.
Thẩm Viên lắc đầu:
"Không được không được, một cái đầu thỏ kho 13 đồng, ăn một cái thì không đã ghiền, lỗ thỏ sọ đầu một cá 13 khối, ăn một cá không đã ghiền, với 13 đồng có thể mua cơm hộp ăn, bốn mươi đồng tiền có thể ăn mấy bữa cơm bên ngoài rồi."
Kì kèo mãi, xoắn quýt chốc lát, Thẩm Viên thấy đã quá giờ cơm trưa, phải trở về công ty làm việc kiếm tiền.
Cô ấy ngừng một lát lại tiếp tục nịnh hót:
"Quả nhiên chỉ có bà nội hiểu rõ cháu nhất, sau này bên anh hai chị dâu có động tĩnh gì, cháu lập tức báo cáo với bà."
Bà nội Thẩm:
"Được, thăm dò rồi báo lại cho bà."
Cô ấy cúp điện thoại, thấy bà nội chuyển tiền tới, Thẩm Viên tươi cười, cảm giác như mình được bơm đầy máu, sống lại rồi. Năm chục ngàn đồng, không thể phung phí.
Đến chạng vạng tối, Nhan Yên đóng tiệm nghỉ bán. Lát sau cô gửi tin nhắn cho Thẩm Viên, hỏi cô ấy có muốn tới nhà ăn cơm tối hay không? Thẩm Viên trả lời: 【Không đi đâu ạ, nay em đổi món mới, em ăn cơm hộp là được rồi.】
Nhan Yên thoát khỏi màn hình tin nhắn, sau đó cùng Thẩm Mộc ra chợ gần khu dân cư mua thức ăn. Hoàng Tú Lan và Nhan Quốc Hoa cũng như thế, sau khi tan làm sẽ cùng ra chợ mua đồ ăn, về nhà nấu cơm, bây giờ biến thành cô và Thẩm Mộc tan làm đi mua thức ăn, trở về gia đình nhỏ thuộc về hai người. Cảm giác thế này khiến Nhan Yên cảm thấy rất mới lạ.
Hai người xách rau thịt về nhà nấu cơm. Nhan Yên phụ trách lặt rau, cô cứ nghiêng đầu nhìn anh mấy lần. Thẩm Mộc nhìn mình từ trên xuống dưới, thắc mắc hỏi:
"Em nhìn anh làm gì thế?"
Nhan Yên trừng mắt nhìn anh:
"Bởi vì đàn ông biết nấu cơm là đẹp trai nhất, em thích nhìn anh thế đấy, không cho nhìn à!"
Bị cô nhìn chằm chằm, ánh mắt anh lộ vẻ dịu dàng:
"Cho mà, em muốn nhìn bao lâu cũng được."
Khi nói đến câu sau, giọng anh nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Trên bàn cơm, phần lớn là món cô thích ăn, cũng có cá hấp mà Thẩm Mộc thích, đáp ứng khẩu vị khác nhau của mỗi người. Nhan Yên cũng sẽ gắp thịt cá ăn, nhưng cô thích ăn gà xào ớt hơn. Thơm thơm cay cay, vô cùng bắt cơm.
Cả hai thu dọn chén đũa, lau nhà một lần, vẫn còn mấy tiếng nữa đến giờ ngủ, làm sao vượt qua chứ? Nhan Yên bèn vứt vấn đề này cho Thẩm Mộc.
Thẩm Mộc trầm ngâm nói:
"Xuống lầu đi dạo một lát nhé, tiện thể để em làm quen với hoàn cảnh sinh hoạt."
Thời tiết vào giữa tháng tư, đến buổi trưa đứng nắng, sẽ khá oi bức, nhưng về chiều lại rất mát mẻ. Thực vật trong khu dân cư xanh um, mơ hồ có thể ngửi thấy hương hoa ngọt ngào, ý xuân nồng nàn. Lúc này, vẫn có người tan làm trễ giờ mới về nhà, xe cộ lái ra lái vào, Thẩm Mộc dắt tay cô:
"Cẩn thận, chúng ta đi sát bên lề."
Anh nắm tay cô, lần đầu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền