Chương 572: Ngoại truyện
Lúc ăn cơm tối, Thẩm Mộc vô tình thắt nút chết tạp dề, anh không thể mở được, không thể làm gì khác đành phải nhờ Nhan Yên giúp đỡ. Anh đứng ở trước mặt cô, nhờ cô tháo nút thắt.
Anh rất cao, nhưng hơi gầy, áo sơ mi trắng phân thùng trong quần, hai sợi dây mảnh trói chặt vòng eo. Đến lúc này, Nhan Yên mới phát hiện anh không chỉ có eo nhỏ, mà mông cũng khá vểnh...
Cô tính làm gì nhỉ, à, tháo nút chết.
Nói thì nói vậy, nhưng sao thứ này khó tháo thế?
Cô càng dùng sức tháo càng không tháo được, mu bàn tay chạm vào sau lưng anh, có thể nhận thấy sống lưng đối phương căng chặt rất rõ ràng. Tĩnh táo lại đi, cô đang nghĩ bậy nghĩ bạ gì đó!
Một lát sau, anh mở miệng nói:
"Nếu không mở được thì để anh lộn qua đầu."
Chờ khi anh cởi tạp dề ra, Nhan Yên không nhịn được trừng mắt nhìn anh:
"Có thể cởi kiểu vậy sao anh không làm từ sớm?"
Anh ôm tạp dề trong lòng, không nói lời nào, lẳng lặng nhìn cô.
Sau khi làm vậy, cô lập tức hối hận:
"Em không tháo nút được nên hơi nóng, anh có thể tha thứ cho em không?"
Thẩm Mộc khó hiểu:
"Anh đâu có tức giận."
Thôi xong, dù cô tức giận anh vẫn thấy cô rất đáng yêu.
Thẩm Mộc nắm tay cô, đi ra phòng khách, ấn người ngồi lên ghế:
"Ăn cơm đi!"
Sau khi ăn xong, cô hỏi:
"Sau khi ăn xong, chúng ta đi dạo một lát nhé?"
Anh trả lời: " Được."
Nhan Yên dọn chén đũa vào nhà bếp, vừa định ra huyền quan đổi giày, cổ tay bỗng dưng bị kéo lại.
Cô quay đầu:
"Làm gì thế?"
Dưới tầm nhìn của Nhan Yên, khuôn mặt anh vốn đang trong vắt đột ngột đỏ ửng như mật:
"Để quan hệ hôn nhân của chúng ta hòa hợp hơn, vững chắc hơn, anh cảm thấy nên thêm một quy tắc nữa, hôm qua chúng ta mới học hôn môi, hôm nay có phải nên thực hành, ôn lại bài học không?"
Nhan Yên: "..."
Nụ hôn ngày hôm qua cũng không tệ lắm.
Hôm qua đã thử ép ghế, hôm nay thử trò khác đi. Ánh mắt cô dừng ngay cửa sổ, bảo anh tựa vào đây.
Thẩm Mộc: "!!!"
Được thôi, nếu cô thích như vậy, cũng không phải không thể.
Anh nghe lời dựa vào cửa sổ, khóe mắt ửng đỏ, ánh mắt vô cùng mong chờ.
Lại là dáng vẻ khiến người ta muốn bắt nạt. Mỗi lần Nhan Yên nhìn thấy, lại muốn ức hiếp làm anh khóc.
Cô tiến lên, một tay chống cửa, một tay khác nắm cầm anh, học động tác của tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết, lấy ngón tay tỉ mỉ vuốt ve cằm anh.
Hôm qua mới cạo mà sáng nay đã mọc lởm chởm rồi, có hơi đâm tay. Cô khẽ cau mày, đổi sang chỗ khác, bóp gò má anh, cảm giác cực tốt, cực kỳ non mềm:
"Anh phải ngoan một chút!"
Thẩm Mộc khẽ run. Anh tiến vào trạng thái rất nhanh, đè nén hưng phấn, đón ý nói hùa: " Được."
" Ừ." Cô đáp lại lời anh, tiếp đó nghiêng người đè xuống.
Vì không đủ chiều cao nên cô phải nhón chân lên, thưởng thức nụ hôn của người đẹp. Để phối hợp với Nhan Yên, Thẩm Mộc cúi người, để cô tiến tới dễ hơn.
Trên môi ấm áp mềm mại, cô cọ xát môi, giống như một sợi lông chim êm ái, trêu ghẹo trái tim anh, khiến cõi lòng ngứa ngáy. Anh có thể cảm nhận được bàn tay cô nâng gò má anh chậm rãi tuột xuống, đặt lên ngực, thoáng chốc cả người anh cứng ngắc.
Thấy vậy, Nhan Yên đang định rời đi...
Cô mới vừa di chuyển, cánh tay lập tức bị bắt lấy.
Thẩm Mộc giữ cánh tay cô, bắt chước trò ép
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền