ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 576: Ngoại truyện

Cô tới tháng mấy ngày nay, anh cố ý tìm Nhan Quốc Hoa xin phương thuốc, nấu cháo gà hầm táo đỏ với canh hạt sen táo đỏ, mỗi ngày dùng đủ kiểu lừa lọc bồi bổ thân thể cô. Lòng người cũng là thịt, cô cũng sẽ thương xót anh.

Uống thuốc bổ mấy ngày nay, không biết có phải vì quá bổ không mà cả ngày anh cứ tràn trề sức sống, mỗi lần ông bài đều xảy ra chuyện. Có một lần thiếu chút nữa dính lửa, kết quả bụng Nhan Yên không thoải mái, tới tháng rồi.

Anh chỉ có thể ôm gối, ra ghế sô pha phòng khách ngủ. Ngủ ghế sô pha mấy ngày khiến cổ anh đau nhức.

Hai người tan làm ra chợ mua thức ăn, thấy anh xoa sau cổ mấy lần, Nhan Yên nói:

"Không thoải mái à, lát về em xoa bóp cho anh."

"Không cần đâu, em cũng mệt mỏi cả ngày."

Thẩm Mộc vừa xách thức ăn vừa dắt tay cô:

"Về nhà nấu đồ ngon cho em."

Trên bàn cơm.

"Tối nay, anh có thể dọn vào phòng ngủ ngủ."

Nghe cô nói thế, Thẩm Mộc bị niềm vui bất ngờ ập xuống, khiến anh choáng váng đầu óc: "Hết rồi?"

Nhan Yên ừ một tiếng.

Ánh mắt hai người giao nhau, rồi lại cúi đầu xuống, tiếp tục lùa cơm.

Sau khi đêm đến, Thẩm Mộc đánh răng rửa mặt, gấp gáp giục cô vào phòng tắm.

Trước khi cưới cô đã được mẹ nói trước nên vẫn rất bình tĩnh.

Hết thảy đều nước chảy thành sông.

Sau mấy hơi thở, anh chớp đôi mắt không thể tin nổi, không cách nào chấp nhận mình bị đánh bại.

Trong con ngươi mờ mịt hơi nước, lỗ tai ngượng nghịu đỏ bừng tựa như đóa hồng.

Nhan Yên chủ động an ủi anh:

"Không sao, hình như ai lần đầu tiên cũng như vậy. Hôm nay trễ lắm rồi, chúng ta đi ngủ sớm một chút."

Nhưng anh không bình tĩnh nổi, tròng mắt ướt nhẹp:

"Yên Yên, anh..."

Không đợi anh nói xong, Nhan Yên lập tức nhận ra có thứ gì đó vừa lạ vừa quen lại chọt cô.

Đối diện với hốc mắt đỏ hồng lại hết sức đáng thương của anh, Nhan Yên thoáng mềm lòng:

"Vậy, vậy thử một lần nữa nhé."

Rất nhanh, Nhan Yên đã hối hận.

Anh nhìn thì gầy gò, ốm yếu, thực tế cánh tay rất có lực, tràn trề sức mạnh.

Nhóc mít ướt càng khóc dữ dội thì lại càng dũng mãnh.

Sau khi thử qua một lần, Nhan Yên mệt đến mức không nhấc tay nổi.

Anh vẫn muốn ôn bài thêm lần nữa, nữa không nhóc mít ướt lại khóc nữa.

Dày vò đến đêm khuya, cô được anh ôm vào lòng, nghe anh ân cần hỏi:

"Yên Yên, có phải em rất mệt không?"

"Yên Yên, ngươi thật đẹp."

"Yên Yên, anh như thế em có thoải mái không ?"

Không thể nhịn được nữa, Nhan Yên đành phải nói: "Im miệng."

Hồi sáng lúc vừa mới tỉnh dậy, anh vẫn còn xấu hổ, nửa gương mặt vùi vào trong chăn. Dường như người tối hôm qua ôm chặt cô vào lòng làm đủ chuyện bậy bạ với người sáng nay là hai người khác nhau vậy.

Sớm trên bàn cơm, có trứng ngâm rượu thêm cả bánh bao mà cô thích ăn.

"Thịnh soạn vậy!"

Cô cắn một cái bánh bao to, bánh bao mới làm còn nóng hổi, vỏ mỏng nhân dày, nước thịt chảy ra đều được cô húp trọn.

Thẩm Mộc dùng muỗng khuấy canh rượu, thấy chén canh bớt nóng, anh mới đẩy tới trước mặt cô:

"Ừ, em dễ mệt lắm, phải bồi bổ cho em, sau này mỗi ngày ăn cơm xong đi dạo nửa tiếng, cuối tuần chúng ta cùng nhau chạy bộ cần cho ngươi khỏe tốt bồi bổ, sau này mỗi ngày sau khi ăn xong tản bộ nửa giờ, cuối tuần cùng ta cùng nhau chậm chạy."

Anh bảo cô dễ mệt, không khỏi khiến

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip