Chương 582: Ngoại truyện
Trên thế giới này trừ ba mẹ ra, còn có một người nguyện ý chuẩn bị bữa sáng, nấu bữa tối cho cô mà không chán ngán... Cô bất giác trở nên cảm tính, tiến lên ôm anh từ phía sau:
"Thẩm Mộc, anh thật tốt, hình như em lại yêu anh hơn một chút rồi."
Cánh tay cô ôm vòng eo anh, sống lưng cảm nhận được sự ấm áp ập tới, làm sao mà tình yêu của Thẩm Mộc không ngày một lớn hơn chứ. Cô cà mặt trên lưng anh:
"Ngày mai tựu trường rồi, Xuân Đào cũng tới đại học Giang Nam, cho nên trưa mai em không thể ăn cơm trưa chung với anh."
Thẩm Mộc cũng biết Nhan Yên có hẹn với Lý Xuân Đào. Anh ừ một tiếng, tròng mắt rũ thấp, ánh mắt rơi lên bàn tay cô không an phận sờ tới sờ lui khắp cơ bụng và lồng ngực. Anh tắt lửa, nghiêng người qua, nâng mặt Nhan Yên lên, nghiên ép đôi môi đỏ mọng của cô, khẽ mút vào.
Cô nghẹn ngào kêu lên:
"Em chưa có rửa mặt, hơn nữa anh quên rồi à, em tới tháng rồi."
Thẩm Mộc ngơ ngác nhìn cô:
"Anh biết rồi nha, lần nào tới tháng cũng quyến rũ anh, em chỉ biết ức hiếp anh thôi."
Nhan Yên rũ mắt nhận sai. Mỗi lần tới tháng cô sẽ không thoải mái lắm, nên nảy tâm tư xấu muốn khiêu khích một chút. Thấy cô nhận sai, Thẩm Mộc ôm ôm hôn hôn, hận không được đem cô giơ thật cao:
"Tốt lắm tốt lắm, không trách ngươi."
Nhan Yên lau sạch hai tay, liếc nhìn bóng người đang bận rộn nấu bữa sáng ở bên cạnh, vừa cúi đầu chuẩn bị bữa sáng, vừa hỏi cô:
"Buổi trưa muốn ăn gì?"
Trước đó, cô ra vườn cây ăn trái sau nhà, đào tiên trên cây còn to hơn nắm đấm, hình như màu sắc cũng đỏ hơn, cô hái mấy quả xuống, bỏ vào trong giỏ thức ăn. Lại đi quan sát cây quýt cây cam, quả màu xanh đậm, dần ngả sang đen, khiến người ta có cảm giác rất chua. Nhưng cây bưởi vẫn không có động tĩnh gì, do đây là cây chiết cành, hình như phải chờ bốn đến năm năm mới có thể đơm hoa trái cây.
Cô xách giỏ đào tiên vào phòng bếp, rửa sạch hai quả để dành ăn sau bữa cơm.
Ngày hôm sau, cửa tiệm vừa mới bắt đầu mở bán, Thẩm Mộc qua giúp cô quét dọn vệ sinh, dặn dò hết lần này tới lần khác:
"Em tới tháng không thể uống nước lạnh, nếu không bụng sẽ khó chịu, ra ngoài phải tự chăm sóc bản thân..."
Nhan Yên:
"Em biết rồi, anh dài dòng quá, em qua đại học Giang Nam thăm Đào Đào đây."
Cô thuận lợi tìm thấy Lý Xuân Đào ở cổng trường học. Cách một năm, cô bé dường như đã cao hơn một chút, sau khi chuyển đến thành phố, da dẻ được dưỡng trắng trẻo, gò mà cũng có thêm thịt, so với cô nhóc gầy nhom đen nhẻm ba năm trước như hai người khác nhau.
Hè năm ngoái, lúc trở lại thôn xóm, Nhan Yên và Thẩm Mộc có ghé qua thành phố thăm Lý Xuân Đào và bà nội Lý. Mỗi lần hè đến, cô bé sẽ tìm một công việc làm thêm, lúc rảnh cũng đến quán ăn giúp đỡ bà nội, khiến hai vợ chồng ông bà chủ vô cùng yêu mến. Chờ khi Lý Xuân Đào tan làm, bọn họ sẽ cùng ăn bữa cơm. Thoáng một cái, một năm đã trôi qua.
Sau khi xác nhận nhập học, vào bước vào phòng ngủ, Lý Xuân Đào trông thấy những bạn học khác đều có phụ huynh đi theo, có người sẽ phát đồ ăn cho mấy người bạn cùng phòng, nhờ mọi người quan tâm con cái mình. Cô bé nhận lấy quà vặt, trong mắt lộ vẻ hâm mộ. Thật ra thì bà nội cũng nói muốn đưa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền