Chương 1000. Phiên ngoại 2: Giang Ngạo Thiên ra đời
: Giang Ngạo Thiên ra đời
"Bà nội, ông nội muốn đánh chết cháu, cứu mạng!"
Giang Ngạo Thiên đoan chính hành lễ, lòng mang tiểu kim khố, sắc mặt thong dong, sau khi cáo biệt với Đàm lại tiếp tục chạy như điên về phía viện của bà nội, âm thanh truyền khắp bốn phía.
Bên kia, Giang Ngạo Thiên chưa thấy được bà nội, ngược lại gặp được một vị nam nhân khuôn mặt ôn nhu, khí chất ưu nhã như ánh trăng sáng.
Hắn đứng ở bên đường, ánh mắt trông về phía xa, tựa hồ đang nhìn phong cảnh sau núi.
Giang Ngạo Thiên đôi mắt sáng ngời, lập tức chồm tới, ôm lấy đùi thân thiết kêu lên: "Cha Đàm."
Đàm cúi đầu, nhìn đứa trẻ môi hồng răng trắng trước mặt, ngồi xổm xuống, ngữ khí ôn hòa:
"Tiểu Ngạo Thiên, ta cũng không phải là cha cháu."
"Không sao." Giang Ngạo Thiên vẻ mặt cơ linh:
"Cha có phải thích nương con hay không? Tuy rằng cha không phải cha đẻ của con, nhưng con coi cha trở thành cha đẻ, cha cũng có thể coi con như con trai ruột, coi như cùng nương con sinh ra, chúng ta đều là người một nhà, con thích nhất là cha Đàm."
Đàm cũng không chọc thủng tâm tư của đứa nhỏ này, thuận tay lấy ra mấy linh quả đưa cho hắn, lại xoa xoa tóc của hắn,
"nương cháu và cha cháu đâu?"
"Cảm ơn cha Đàm, bọn họ đang ở trong sân nghỉ ngơi."
Giang Ngạo Thiên lễ phép nói cảm ơn, nhanh chóng nhận lấy linh quả, nghĩ tiểu kim khố của chính mình lại nhiều hơn một chút.
Suy nghĩ xẹt qua, thấy Đàm tựa hồ muốn đi tìm cha nương của mình, hắn chủ động đưa ra cáo từ:
"Vậy con đi trước, cha Đàm, hẹn gặp lại."
Giờ phút này, Đàm nghe hắn nói mà mỉm cười, hắn sờ sờ đầu tiểu đứa trẻ, ngôn ngữ nhu hòa:
"Nương cháu nhất định thực vui mừng."
Thậm chí không chỉ Đàm, ngay cả Mặc Sĩ Tiên Vương thỉnh thoảng mới đến, và Ngự tiên vương gần như chỉ mới đến hai lần, Giang Ngạo Thiên từ trong miệng mẫu thân nhà mình biết được 'công tích vĩ đại' trước kia của nàng, liền đều gọi người ta là cha, hơn nữa mỗi một vị khi tới hắn đều vô cùng tự quen thuộc, nói chính mình thích nhất là người ta, thân cận đến không được.
Ngự tiên vương tự nhiên không có phản ứng gì, chỉ là lúc ấy ánh mắt nhìn hắn có chút kinh ngạc, phảng phất thấy được thần vương nào đó cũng thích nơi nơi nhận cha nhận ca.
Mặc Sĩ Tiên Vương ban đầu là không quá thích hắn, dù sao cũng là đứa trẻ của Giang Thính Huyền, nhưng sau khi Giang Ngạo Thiên hô hai tiếng 'cha', ánh mắt nhìn đứa trẻ cũng ôn hòa hơn không ít, những việc này, thậm chí ngay cả Phó Điềm Điềm cũng không biết.
Có thể nói, hắn gọi cha đẻ của chính mình cũng chưa ngọt như vậy.
Giang Ngạo Thiên lấy đầu chủ động cọ cọ lòng bàn tay hắn, vừa dễ thương vừa kiêu ngạo mà ngẩng gương mặt:
"Nương con là vương giả lợi hại nhất trên thế giới, con về sau cũng vậy."
Một nhà đều 'không giống người thường' như thế.
Thật sự là có người kế tục.
"Cảm ơn cha Đàm khích lệ, đúng rồi, cha Đàm, cha có linh quả gì tùy tay hái hay không, có thể đưa con một ít được không? Con có một bằng hữu đặc biệt muốn được ăn linh quả Thập Vạn Đại Sơn, không ăn được hắn rất thương tâm, con thật sự không đành lòng nhìn hắn thương tâm."
Giang Ngạo Thiên đầy mặt chân thành, tuy rằng khuôn mặt có vài phần giống Giang Thính Huyền, nhưng thần sắc này rõ ràng giống Phó Điềm Điềm trước kia như đúc.
Có thể thấy được, ngay cả bản
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền