Chương 1002. Phiên ngoại 3- Mặc Sĩ Ngọc độc thoại
- Mặc Sĩ Ngọc độc thoại
Có lẽ chính như lời Tiên tộc, mỗi người sinh ra đều có một hồi kiếp nạn, dù cho là Mặc Sĩ Ngọc cũng sẽ không ngoại lệ.
Phiến bí cảnh kia, là mở đầu của hết thảy chuyện xưa, một khắc kia, bọn họ hoàn toàn hãm sâu trong đó, nhưng cuối cùng chỉ có một mình hắn bị vây khốn.
Từ lúc bắt đầu đã sai. Mà giữa nàng và Mặc Sĩ Ngọc, bắt đầu là sai lầm, quá trình là sai lầm, kết cục tự nhiên cũng là sai lầm.
Thế gian này cái gì cũng có thể không bình đẳng, duy độc tình cảm không thể.
Khi mới bắt đầu hắn cao cao tại thượng, lấy ánh mắt thưởng thức đánh giá nàng, giống như trước kia nhìn con kiến, chỉ là con kiến này không giống người thường, mộng tưởng của nàng là trở thành voi, mà hắn nhìn nàng đi bước một trưởng thành, tập tễnh tiến lên phía trước, ngẫu nhiên nâng một phen, trong vô tri vô giác cho quá nhiều ánh mắt.
Mà nàng tràn ngập phòng bị, lá mặt lá trái, hết thảy chỉ vì ích lợi và mạng sống, dưới tươi cười che giấu chính là lạnh nhạt và lo lắng đối với thượng vị giả. Bọn họ không có đồng sinh cộng tử, không có thẳng thắn thành khẩn, cũng không có khuynh mộ và yêu say đắm.
Dù hắn biểu hiện ra hữu hảo, nhưng nàng chưa bao giờ là một người nguyện ý đem tánh mạng chính mình, cùng hết thảy dựa vào trên người người khác. Phó Điềm Điềm ngóng nhìn hắn, giống như ngóng nhìn một tòa núi lớn cao ngất trong mây, nàng chưa bao giờ nghĩ tới phải tiến vào tòa núi lớn này, Mặc Sĩ Tiên Vương trong mắt nàng chỉ là một vị vương giả thượng cổ, một vị cường giả sẽ mang đến nguy hiểm trí mạng. Quan hệ bất bình đẳng, nàng đối với hắn chú mục vĩnh viễn không có quan hệ tình yêu. Nàng quá thanh tỉnh, mà hắn quá cao ngạo.
Tung hoành một đời, hắn hủy diệt Tiên tộc, kết thúc thời đại thượng cổ. Vạn tộc cúi đầu, hắn cười xem đám con kiến, mặc dù bị phân cách thần hồn cũng chỉ là cười cho qua chuyện. Sự tình hắn muốn làm chưa bao giờ thất thủ. Ngự Khải căm hận hắn, Tiên tộc hận hắn, vạn tộc có lẽ cũng hận hắn, ba chữ Mặc Sĩ Ngọc này chính là tận thế một thời đại, sự tồn tại mà mỗi người nghe đều biến sắc.
Nhưng hắn quá tự tin. Hắn thưởng thức Phó Điềm Điềm đặc thù, thưởng thức nàng lạnh nhạt, thưởng thức nàng quả quyết, thậm chí thưởng thức nàng thủ đoạn không hề tình cảm. Hết thảy những điều này quá tương tự với hắn, thế cho nên hắn xem nhẹ mọi ngăn cách và trở ngại, thuận lý thành chương mà cho rằng, bọn họ vốn nên chính là người một đường, cái gọi là Giang Thính Huyền, lại tính là thứ gì?
Dưới vương giả, bọn họ vĩnh viễn không có khả năng, trên vương giả, trong lòng nàng đã có một người đồng sinh cộng tử, trải qua trắc trở, dựa vào lẫn nhau. Chỉ là chung quy hắn cái gì cũng không có làm. Trên đời này cũng không phải mọi thứ hắn cho rằng đều có thể trở thành sự thật.
Hắn mua dây buộc mình. Ma quốc chi chủ, chưa từng nói qua những lời này. Hắn không phải không nghĩ tới giết Giang Thính Huyền, không phải không nghĩ tới huỷ hoại Thiên Cực tông, không phải không nghĩ tới nhốt nàng trong lao tù. Thủ đoạn của Ma quốc chi chủ, chưa bao giờ cần quang minh lỗi lạc.
Ở trong mắt Phó Điềm Điềm, bọn họ chưa bao giờ là người một đường. Nàng gọi hắn là A Ngọc, âm thanh giống như trước. Hai chữ 'Điềm Điềm', chung quy khó có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền