Chương 61. Ái mộ nữ tử
Bình nguyên Thiên Hoang xác thật cách tứ tông không tính xa, đặc biệt còn gần Thiên Cực tông, thần thức của cường giả vừa chuyển có thể đi ngàn dặm, Phục Thiên Lâm cũng vô pháp phân biệt lời hắn nói là thật hay giả, tuy khi hắn và Mặc Sĩ Tiên Vương giao lưu chưa từng có ngữ khí tốt, nhưng đối mặt với một tiền bối cổ xưa, thật sự tâm tồn coi khinh mới là ngu xuẩn.
Mặc Sĩ Tiên Vương mỉm cười:
"Chưởng giáo các ngươi đặt ở thời đại thượng cổ không tính là cái gì, nhưng ở thời đại bây giờ, lại được coi như một nhân vật. Đáng tiếc, đứa con trai yêu quý này của hắn lại hoàn toàn trái ngược."
Khẽ hừ một tiếng, Phục Thiên Lâm thu liễm vài phần lãnh đạm, nhưng vẫn không có ngữ khí tốt gì,
"Vậy ngươi nói đi, sao lại hoàn toàn trái ngược?"
"Ta đối với tiên môn khác tự nhiên không thân, nhưng đối với tứ tông các ngươi vẫn có vài phần hiểu biết, tốt xấu gì cũng làm hàng xóm nhiều năm."
Mặc Sĩ Tiên Vương nói.
Ánh mắt Phục Thiên Lâm khẽ nhúc nhích, bất động thanh sắc hỏi:
"Ngươi bị trấn áp bên trong bí cảnh này, hà tất làm bộ rất quen thuộc với tiên môn ta?"
Hắn nói giống như rất quen thuộc với chưởng giáo Thiên Cực, nhưng lời Phục Thiên Lâm nói làm hắn nở nụ cười.
Cười một hồi lâu, hắn rất có hứng thú nói:
"Thú vị, tiểu gia hỏa, ngươi so với ta năm đó còn thú vị hơn."
Mặc Sĩ Tiên Vương ở thời đại thượng cổ vốn cũng không là người theo khuôn phép cũ, gặp được loại người hành sự quỷ quyệt như Phục Thiên Lâm, ngược lại sinh ra hai phân đồng cảm.
Không đợi Phục Thiên Lâm ghét bỏ, hắn lại nói tiếp:
"Nếu là người khác, bổn tọa sẽ coi thường, nhưng ngươi... Ta có thể cho ngươi hai phần chỗ tốt."
"Ngươi cho ta là mấy tên tiểu tử ngốc mới ra đời sao? Chỗ tốt? Chỉ sợ là đưa chỗ tốt cho ngươi đi."
Phục Thiên Lâm tức khắc khịt mũi coi thường.
Thái độ Phục Thiên Lâm đối với hắn lại lãnh đạm trước sau như một.
Mặc Sĩ Tiên Vương căn bản không hiểu cái gì gọi là Long Ngạo Thiên, Phục Thiên Lâm cùng hắn không có tiếng nói chung, thấy hắn còn định nói chuyện, Phục Thiên Lâm rất nhanh liền ngắt lời nói:
"Ngươi đột nhiên lên tiếng, chẳng lẽ chính là vì cùng bổn thủ tịch nói mấy lời vô nghĩa này? Nếu chỉ như vậy thì câm miệng, ta không có thời gian nói với ngươi mấy thứ này."
Tiên vương tiền bối lặng im một tức, mới khôi phục ngữ khí ôn hòa:
"Ngươi thật bác ái."
Mặc Sĩ Tiên Vương trong chớp mắt cũng không biết hắn là đáng tiếc thật hay giả.
Ước chừng chỉ một thời gian ở chung ngắn ngủi, đã làm Mặc Sĩ Tiên Vương đối với tính cách hắn có hiểu biết nhảy vọt, vị tiền bối này không để ý thái độ ác liệt của hắn, ngược lại cười nói:
"Ngươi đón ý nói hùa cô gái nhỏ này là vì ngày sau bước lên vị trí chưởng giáo tiên môn các ngươi đi? Không khỏi có chút mất nhiều hơn được, cô gái nhỏ này thiên phú tạm được, tâm tính lại có chút bất kham, chỉ sợ không phải người trợ giúp tốt cho ngươi."
Hắn thế nhưng cũng thật dựa theo ý tưởng của Phục Thiên Lâm tới suy xét, nói Tịch Linh U không thích hợp làm đạo lữ của Phục Thiên Lâm.
"Nói như vậy, ngươi chỉ lợi dụng nàng, chứ không phải chân chính thích nàng?"
Mặc Sĩ Tiên Vương hỏi.
"Đương nhiên thích."
Phục Thiên Lâm trả lời.
"Ngươi thích nàng?"
Mặc Sĩ Tiên Vương tiếp tục hỏi.
"Nàng xinh đẹp hơn người, thân phận tôn quý, ta vì sao không thích?"
"Cái gì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền