Chương 63. Ái mộ nữ tử
Phục Thiên Lâm nhìn Giang Thính Huyền một cái, không tiếng động cong cong khóe môi, thấy Tịch Linh U đang chất vấn hắn, ở trong một mảnh bi thương lặng yên không một tiếng động tới gần trung ương hồ nước, dẫn đầu hái đóa Cửu Cực Huyễn Liên kia.
Khuôn mặt tuấn mỹ của hắn mang theo u buồn, động tác lại bay nhanh, một bên nhanh chóng hái huyễn liên nhét vào trong túi giới tử, một bên nhìn về phía Giang Thính Huyền bị Tịch Linh U gắt gao ngăn lại, thở dài:
"Ta tuy ái mộ sư muội, nhưng Giang sư huynh cũng quá mức vô tình."
Nói xong, hắn lại nói với bóng dáng Tịch Linh U:
"Thôi, việc này ta không muốn tham dự, sư muội, ngươi cũng đừng quá thương tâm."
Nói xong hắn ở trong ánh mắt bực bội của Lâm sư huynh bay nhanh đến giữa đội ngũ, nói với các sư đệ dưới trướng: "Đi."
"A?"
Các sư đệ theo bản năng chỉ chỉ bên kia hồ: "Thần tử..."
"Như thế nào? Ngươi tưởng lưu lại nghe Tịch Linh sư muội chất vấn Giang sư huynh vì sao không yêu nàng ư?"
Phục Thiên Lâm cười nhạo một tiếng, lại thấy bên kia sắc mặt Giang Thính Huyền càng ngày càng lạnh, giống như đã không để bụng người chặn đường trước mặt chính là ai, trong lòng Phục Thiên Lâm căng thẳng, lập tức cao giọng nói:
"Giang sư huynh, ngươi trước cứ từ từ nói cùng Tịch Linh sư muội, việc mà ngươi muốn biết, sau khi trở lại tông môn ta sẽ nói cho ngươi."
Rồi sau đó không đợi những người khác phản ứng, hắn lại lần nữa nói: "Đi mau."
Các sư đệ dưới trướng hắn đều vẻ mặt mờ mịt theo hắn rời đi, chỉ dư lại những người khác hai mặt nhìn nhau, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Ném mọi người ở sau lưng, Phục Thiên Lâm mang theo đệ tử dưới trướng chính mình nhàn nhã đi trên đường tìm tòi bảo vật. Thoát khỏi Giang Thính Huyền thật thống khoái, cho nên đối với lão yêu quái Mặc Sĩ Tiên Vương cũng không bực bội như vậy.
Phục Thiên Lâm giải trừ mấy đạo linh thức chắn kia, ngữ điệu nhẹ nhàng hơn rất nhiều:
"Nói đi, bổn thủ tịch tâm tình tốt, lại cho ngươi một cơ hội nữa."
Mặc Sĩ Tiên Vương trầm mặc một trận.
Hắn tung hoành thượng cổ nhiều năm, ước chừng cũng chưa từng phải chịu đãi ngộ như vậy, từ trước đến nay đều là người khác cầu hắn, không ngờ ở thời đại này gặp phải hạt giống kiệt ngạo dầu muối không ăn như Phục Thiên Lâm.
Lặng im một lúc, Mặc Sĩ Tiên Vương cuối cùng vẫn mở miệng:
"Đối thủ một mất một còn của ngươi lúc sinh ra trời giáng điềm lành, chính là tư chất tu đạo vạn năm khó gặp, người thường càng về sau càng khó tu, hắn lại tương phản."
"Chưởng giáo Thiên Cực coi đứa con trai này như trân bảo, chưa đầy tháng đã phong làm thần tử, chiêu cáo mười đại tiên môn, từ nay về sau hy vọng con trai hóa rồng, tăng thêm rất nhiều chờ mong và khắc nghiệt, tuy Giang Thính Huyền cũng không làm hắn thất vọng, nhưng quan hệ phụ tử lại không tốt, đương nhiên, theo bổn tọa biết, Giang Hách Hải hiện giờ trong lòng có hối hận, một lòng muốn đền bù, đối với đối thủ một mất một còn kia của ngươi là đáp ứng mọi thứ."
Phục Thiên Lâm nghe hắn nói xong, suy tư một lát, mới vuốt cằm trầm ngâm nói:
"Ngươi nói chưởng giáo hiện giờ đối với Giang Thính Huyền là đáp ứng mọi thứ? Nhưng sao ta lại thấy không giống vậy?"
Hắn nói tới đây, không biết nghĩ đến điều gì, cười khẽ một tiếng: "Nhưng đối thủ một mất một còn của ngươi lại tự làm mọi chuyện, rất ít ỷ lại vào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền