Chương 925. Kết thúc
Kết thúc
Đồng thời lúc này, trong đầu Phục Thiên Lâm, hệ thống cũng nhẹ giọng hỏi hắn:
"Ký chủ, ngươi thích Giang Thính Huyền sao?"
"Thích."
Phục Thiên Lâm lần đầu tiên hiểu rõ ràng mà nói với nó:
"Ta cảm thấy ta thích Giang Thính Huyền, ít nhất ta đối với Mặc Sĩ Tiên Vương không có loại cảm giác này."
Hắn đối với Mặc Sĩ Tiên Vương liền như chính lời hắn đã nói, càng nhiều là vừa là thầy vừa là bạn, tình cảm không đánh không quen nhau, hắn đối với Mặc Sĩ Ngọc có hảo cảm, nhưng không phải thích, không phải tình yêu.
Bản thân Phục Thiên Lâm cũng không phải một người dễ dàng động tình, là ôn nhu của Giang Thính Huyền làm hắn đắm chìm.
Khi ở bên người sư huynh hắn tổng cảm thấy thoải mái, có lẽ là bởi vì Giang Thính Huyền là người rất biết chiếu cố người khác.
Cho nên giờ khắc này trả lời, là hắn thiệt tình.
Hệ thống cũng khó được thở dài:
"Thật tốt, ký chủ, chúc ngươi hạnh phúc."
Âm thanh Phục Thiên Lâm đáp lại nó hỉ khí dương dương, có loại cảm giác đại đoàn viên quen thuộc.
"Cảm ơn."
Tóm lại giờ khắc này, hắn, sư huynh, hệ thống đều vui vẻ.
Thấy hai người khanh khanh ta ta hồi lâu còn chưa có buông ra, chưởng giáo đứng ở bên cạnh thờ ơ lạnh nhạt có chút không kiên nhẫn, nói:
"Ôm đủ chưa? Trước công chúng, Giang Thính Huyền, ngươi có biết không? Tiểu tử này vừa nãy còn uy hiếp ta là sẽ đánh ngươi."
Thủ tịch từ trong lòng ngực sư huynh nhô đầu ra liếc mắt nhìn hắn, cũng nhỏ giọng cáo trạng cùng sư huynh:
"Sư huynh, cha mắng ta."
Lời này nghe như là 'mẹ anh đã lớn tuổi, em đừng để ý việc bà làm, không cần so đo với bà'.
Bên cạnh, các trưởng lão gần như nghe thấy được âm thanh chưởng giáo nắm tay vang lên răng rắc.
Chưởng giáo nhắm mắt, ngực phập phồng vài cái, rốt cuộc không nhìn được nữa, quay đầu liền đi, còn nói với Lục trưởng lão mặt mang tươi cười ở bên cạnh:
"Còn nhìn cái gì? Còn không mau đi, tiểu tử này hiện giờ đắc thế, còn phải thế hắn đi thu xếp lễ mừng, rất vội."
Nghe ra oán khí trong giọng nói của hắn, Lục trưởng lão lại gật đầu:
"Chưởng giáo nói đúng."
"Lão tử câu nào mắng ngươi?!"
Nhưng trên thực tế, Phục Thiên Lâm không có bất luận cảm giác gì, ngược lại chưởng giáo giữa mày hơi nhảy, lập tức liền cắn răng mắng:
"Giang Thính Huyền, ngươi nói ai lớn tuổi?"
Tuổi tác hắn đặt ở Tu chân giới nói một câu thanh niên tài tuấn đều không quá, hai tên hỗn trướng này quả nhiên là trời sinh tới khắc hắn.
Nhưng thật ra khuôn mặt thần tử vẫn luôn thực ôn nhu, cười nhìn hai người cãi nhau, thấy vậy cũng chỉ cúi đầu thân mật nói với Phục Thiên Lâm:
"Phụ thân đã lớn tuổi, sư đệ không cần so đo cùng phụ thân."
Phục Thiên Lâm thấy bộ dáng hắn tức muốn hộc máu, cong khóe môi cười nhạo hai tiếng, mới cất cao giọng nói:
"Cũng đúng, cha qua mấy ngày nữa đều phải nhập vào hàng ngũ thái thượng trưởng lão, sư huynh yên tâm, ta về sau đều sẽ nhường cha, miễn cho chọc cha tức giận hỏng thân mình."
Thủ tịch lại hướng hắn nhướng mày:
"Cha, con là vương giả."
Giang Hách Hải liền cảm thấy chính mình thật sự đối với bọn họ quá tốt, sớm biết như thế, lúc trước nên nhân lúc tên hỗn trướng này chưa thăng cấp đánh thêm mấy trận, để giải tỏa mối hận trong lòng.
Còn tưởng đánh hắn? Kia tất không có khả năng, về sau chỉ có hắn đánh người khác, người khác ai cũng đừng nghĩ lại đánh hắn.
Toàn Thần kính ở trong tiếng thở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền