Chương 18: Trụ sở dưới đất
“Hô...” Hắn thở hắt ra một hơi đầy vẻ giải thoát, thần kinh căng cứng suốt mấy ngày qua bắt đầu buông lỏng.
Đây là sản phẩm của thời đại khoa học kỹ thuật đỉnh phong trước kia, vượt xa trình độ kỹ thuật hiện tại. Tác dụng của nó là giúp cơ thể người và tất cả các gen dị chủng tiến hành dung hợp hoàn mỹ.
Dị chủng gen dung hợp đính!
Trong lòng Tô Mặc chỉ hiện lên năm chữ này.
Đôi mắt luôn lạnh lùng của hắn vào lúc này phảng phất tan chảy.
Tô Mặc đi tới cầu thang, thẳng xuống kho đông lạnh ở tầng dưới cùng, nhìn về phía từng đơn nguyên nghiên cứu. Hắn đi đến trước đơn nguyên tương ứng, hít sâu một hơi, tựa như đã từng hàng chục lần điều khiển nhân vật chính tới đây, đưa tay mở nắp ra.
Một vật chứa bịt kín hiện ra trước mặt Tô Mặc, chất lỏng bên trong mang màu đen nồng đậm như mực nước, mang lại cảm giác quỷ dị và bẩn tểu.
Nhưng Tô Mặc hiểu rõ, loại chất lỏng nhìn qua không mấy bắt mắt này chính là thứ duy nhất trong toàn bộ thế giới Thự Quang có thể cứu mạng hắn.
Tô Mặc mở bao bì, lấy ra ống tiêm bên trong, vén áo lên áp sát vào lồng ngực để làm tan giá, sau đó nhanh chóng rời khỏi kho đông lạnh.
Hắn rất quen thuộc kết cấu nơi này. Sau khi tìm được thứ mình cần, hắn sẽ lách qua Nặc Bạch để một mình rời đi.
Lúc Nặc Bạch vào kho đông lạnh, Tô Mặc đã thiết lập cửa lớn ở trạng thái “luôn mở” để thuận tiện cho việc chạy trốn lát nữa.
Nàng hướng về tầng thứ nhất của kho đông lạnh chạy tới, nhưng rất nhanh đã dừng lại, quay đầu nhìn về phía Tô Mặc. Nàng cầm điện thoại lên, gõ ra ba chữ đưa cho hắn xem:
【 Cảm ơn anh 】
Tạ?
Không có gì đáng để tạ.
Hắn lừa nàng tới đây không phải để cứu nàng. Chỉ là để bản thân được sống sót, chỉ có thế thôi.
Còn sống, đó là sự ích kỷ mà mỗi người đều có.
Ích kỷ không quan trọng. Nếu như sau khi ích kỷ xong còn muốn dương dương tự đắc, đắc ý vui mừng như thể đã làm được chuyện gì vĩ đại lắm, thì đó thuần túy là có bệnh.
Hắn tự nhủ: “Khu C, dãy thứ 12, hàng thứ 5, đơn nguyên nghiên cứu có ký hiệu màu đỏ kia...”
Thật sự tìm được là do vận khí nàng tốt. Tìm không thấy, hắn cũng lực bất tòng tâm. Nếu không, ngộ nhỡ nàng không tìm thấy protein biên dịch gen mà lại không kiềm chế được cảm xúc rồi rút đao chém người, chuyện đó không phải đùa đâu.
Tô Mặc đem dược dịch ủ đến nhiệt độ thích hợp, không chút do dự vặn kim tiêm ra, đâm vào mạch máu trên cánh tay, đẩy mạnh pít-tông.
Chất lỏng màu đen tiến vào cơ thể mang theo một trận lạnh lẽo. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng dược dịch đang lưu động trong huyết quản, ngay sau đó hóa thành một dòng nhiệt lưu hội tụ tại vị trí trước ngực.
Ngay khi Tô Mặc đang chờ đợi dị chủng gen dung hợp đính hoàn toàn phát huy hiệu quả, đột nhiên, một cảm giác quỷ dị từ trong cơ thể dâng lên.
“Đông!”
Không có dấu hiệu báo trước, trái tim Tô Mặc co thắt mãnh liệt. Toàn thân hắn căng cứng, bề mặt nhãn cầu nổi lên chằng chịt tia máu, cả người thống khổ quỳ rạp xuống đất.
Cảm giác này... không đúng... tính sai rồi...
Trong nguyên tác, “nhân vật chính” sau khi đánh bại BOSS Trần tiến sĩ đã hấp thu Thủy Tổ Huyết Mã của lão, cũng xuất hiện triệu chứng phản phệ giống hệt Tô Mặc. Về sau trong mạch truyện chính, nhân vật chính thông qua trung tâm thăm dò danh sách sinh mệnh tại nơi này để tìm được dị chủng gen dung hợp đính, hoàn thành dung hợp hoàn mỹ với Thủy Tổ Huyết Mã.
Trong nguyên tác, nhân vật chính sau khi tiêm xong chỉ cần ngồi xuống thở dốc vài hơi là không sao nữa. Đó không phải là dược tề không có tác dụng phụ, mà là tác dụng phụ so với thể chất bá đạo của nhân vật chính thì chẳng đáng là bao.
Trong trò chơi “Thự Quang”, nhân vật mà người chơi điều khiển chính là “nhân vật chính”.
Nhân vật chính là thiên tuyển chi tử độc nhất vô nhị, có thiên phú và thể chất gian lận, sinh ra đã định sẵn đứng trên đỉnh cao của thế giới này.
Một người có thể sử dụng linh não cải tạo để điều khiển hung thú [Cấp Đế - Giai Điên Cuồng] như chó con.
Một người chỉ mất vài năm là có thể thăng tiến Huyết Mã lên đến [Hắc Vương Cao Giai].
Một người dù có cấy ghép toàn bộ nghĩa thể [Thiên Khải cấp 1] cũng không xuất hiện phản ứng bài trừ.
Nhân vật chính là ai? Trần tiến sĩ là cái thá gì?
Còn mình là cái thá gì chứ?
Chỉ là một kẻ kiếm kinh nghiệm giai đoạn đầu, đứng đầu trong danh sách “Những BOSS mất mặt nhất Thự Quang”, một tên tiểu phản diện yếu ớt. Cùng một loại tác dụng phụ đặt lên người mình, không còn là chuyện ngồi xuống thở dốc vài hơi nữa, mà là nỗi đau thấu xương, là đem cả cái mạng này ra đánh cược.
Tính sai rồi...
Tô Mặc thống khổ ngã gục, nhiệt lưu do dược tề mang lại càng lúc càng mãnh liệt, tựa như có dòng nham thạch đang sôi trào cuộn trào trong cơ thể, muốn thiêu rụi cả người hắn.
Hắn có thể cảm nhận được trong cơ thể đang diễn ra một cuộc chiến không tiếng động, Thủy Tổ Huyết Mã đang điên cuồng đối kháng với dị chủng gen dung hợp đính.
Dòng nhiệt lưu lao thẳng về phía tim. Kén thịt màu đen phảng phất cảm nhận được mối đe dọa, không ngừng co rút, đại lượng vật chất dị chủng được phóng thích vào vùng tim. Chúng như từng mũi kim đâm sâu vào trong người, mang tới những cơn đau kịch liệt như muốn xé rách cơ thể.
Mồ hôi không ngừng tuôn ra, nhanh chóng thấm đẫm vạt áo. Dưới tác dụng của dược tề, chúng mang theo tính ăn mòn, chảy tới đâu là cảm giác nóng rực xuất hiện tới đó, khiến làn da bị tổn thương trở nên đỏ bừng.
Cơn đau dữ dội nhanh chóng dẫn đến các triệu chứng sốc thần kinh. Nhịp tim của Tô Mặc bắt đầu giảm xuống, cơ năng cơ thể suy yếu tới cực điểm, ngay cả việc hô hấp cũng phải dùng hết toàn lực.
Thậm chí giác quan của hắn cũng bắt đầu hỗn loạn. Mới giây trước còn cảm thấy toàn thân nóng rực như máu đang sôi, hiện tại lại như rơi vào hầm băng, cả người run rẩy không ngừng.
Hắn nép vào góc tường, liều mạng quấn chặt quần áo để ngăn nhiệt lượng biến mất, nhưng nhiệt độ vẫn không ngừng hạ xuống. Từng mảng lớn da thịt bắt đầu xuất hiện màu xanh tím như người chết.
Kén thịt màu đen phóng thích vật chất dị chủng điên cuồng thôn phệ huyết nhục, mưu toan triệt để chiếm lấy cơ thể này trước khi bị dược tề dung hợp. Nếu như thân thể không gánh nổi đợt phản phệ này, bị Thủy Tổ Huyết Mã thôn phệ trước khi dị chủng gen dung hợp đính phát huy tác dụng, vậy thì mọi thứ đều vô nghĩa.
“Ân?!” Sắc mặt Tô Mặc đột nhiên biến đổi.
Hắn vén áo nhìn về phía trái tim, kén thịt màu đen rõ ràng đã có dấu hiệu thu nhỏ lại. Hiệu quả của dị chủng gen dung hợp đính không cần bàn cãi, khẳng định là hữu dụng.
Nguy cơ đầu tiên rốt cục cũng gắng gượng vượt qua...
Tô Mặc không trả lời lời cảm ơn kia.
Nặc Bạch nhìn thấy những loại dược vật được niêm phong trong kho đông lạnh, lại nghĩ đến việc mình sắp thoát khỏi cơn ác mộng của hội chứng phân ly Huyết Mã, cả người hưng phấn không thôi.