Chương 366: Sinh Sinh Ngoan
Nó không biết là ai đã đưa nó tới đây. Con bé tò mò nhìn cô, đôi mắt to trắng đen rõ ràng ngập tràn mông lung.
Cách một kết giới, Diệp Thiến chua xót nhìn bé gái bên trong.
"Con tên Sinh Sinh sao?"
Diệp Thiến vừa mở miệng, giọng nói đã khàn đặc đi, cổ họng cứng đến đau nhói, giống như nói thêm một câu cũng khó khăn.
"Chị gái, em tên Sinh Sinh, bác Lệ Tiêu nói, Sinh Sinh là tên mẹ đặt cho, như thế nào, có phải rất hay không?"
Giọng nói của bé gái mềm mại ngọt ngào, khi nói đến mẹ, gương mặt hơi giương lên, có cảm giác kiêu ngạo.
Nhưng mắt Diệp Thiến lại rất cay:
"Đúng, rất hay."
Được khen, Sinh Sinh vui vẻ mỉm cười.
Nhìn Diệp Thiến khóc mãi, Sinh Sinh tò mò nghiêng đầu, cả cơ thể dán lên kết giới.
Sinh Sinh ngồi xổm trước mặt Diệp Thiến, hai tay chống cằm, non nớt nói với cô:
"Không ai nói chuyện với Sinh Sinh, Sinh Sinh chán lắm, muốn ra ngoài tìm quỷ khác chơi, nhưng bác Lệ Tiêu nói Sinh Sinh phải nghe lời, nếu không mẹ về sẽ không nhìn thấy Sinh Sinh, Sinh Sinh chưa từng gặp mẹ, sợ mẹ về không nhìn thấy Sinh Sinh sẽ không thích Sinh Sinh nữa."
Bé gái từng câu từng câu "mẹ", trong lời nói tràn ngập quyến luyến.
Diệp Thiến nhìn Sinh Sinh, muốn nói với con bé, cô chính là mẹ, nhưng lời tới bên miệng lại không có dũng khí nói ra.
Cô không phải là một người mẹ đúng chuẩn.
Cô thậm chí đã quên con của cô vẫn còn ở đây đợi cô.
Diệp Thiến nhìn dáng vẻ vô ưu vô lo của bé gái, nghĩ tới nó đã bị nhốt ở đây hơn ba ngàn năm, cõi lòng cực kỳ chua xót.
Vươn tay ra muốn sờ gương mặt nó, nhưng chỉ sờ được kết giới lạnh lẽo.
Sinh Sinh thấy cô như vậy, tò mò giơ tay mình lên, dán tay vào lòng bàn tay Diệp Thiến cách lớp kết giới.
Sinh Sinh giống như cảm thấy thế này rất thú vị, cười khúc khích.
"Sinh Sinh rất vui?"
Diệp Thiến nhìn con bé bằng ánh mắt triều mến.
Sinh Sinh gật đầu, bởi vì gật quá mạnh, bím tóc trên đầu lắc lư sinh động.
"Đây là lần đầu tiên Sinh Sinh nhìn thấy quỷ ngoài bác Lệ Tiêu, Sinh Sinh rất vui."
Lệ Tiêu thấy Diệp Thiến khó chịu như vậy, không đành lòng nhưng lại không thể không nhắc nhở cô:
"Diệp Thiến, cô nên lên rồi."
Tâm địa ngục không giống với nơi khác.
Diệp Thiến sinh ra từ oán khí tà ác nhất thế gian, nơi thuộc về của oán khí ấy chính là tâm địa ngục, cô không thể ở đây quá lâu, sẽ trầm trọng lực bản nguyên của cô hơn.
Diệp Thiến không nỡ xa con, nhưng cô biết cô nên rời đi rồi.
Lưu luyến nhìn Sinh Sinh một cái, Diệp Thiến dịu dàng nói:
"Sinh Sinh, chị phải đi rồi, qua một thời gian nữa sẽ lại tới thăm Sinh Sinh, được không?"
"Được ạ." Sinh Sinh lưu luyến nhưng vẫn cười ngọt ngào vẫy tay với cô:
"Chị ơi tạm biệt."
Diệp Thiến được Lệ Tiêu kéo đi, không ngừng quay đầu nhìn lại.
Đợi cô hoàn toàn biến mất khỏi tâm địa ngục, nước mắt trong mắt Sinh Sinh rơi xuống tí tách, giơ tay lên vụng về lau đi.
Một con bướm trong suốt màu đen bay trước mặt bé, tò mò hỏi:
"Sinh Sinh, tại sao ngươi khóc?"
Sinh Sinh nghẹn ngào dụi mắt, thút thít nói:
"Đó là mẹ."
Khi đến gần kết giới, bé cảm nhận được khí ức trên người mẹ.
Thân là ma thai, Sinh Sinh từ lúc chào đời đã có ký ức.
Bướm nhỏ vỗ cánh:
"Hóa ra đó là mẹ ngươi à, vậy tại sao mẹ không đưa Sinh Sinh ra ngoài?"
Sinh Sinh dán mặt lên kết giới, nhìn nơi đã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền