ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 396: Gặp Lại Sinh Sinh

Diệp Thiến bỗng nhiên che miệng. Sinh Sinh vẫn luôn biết họ là ba mẹ của nó. Hóa ra, con của cô đã sớm nhận ra cô rồi nhưng lại hiểu chuyện không gọi cô là mẹ. Thực ra khi ấy, nó đã nhận ra cô rồi nhỉ? Giọng nói ngoan ngoãn mềm mại của bé gái vang bên tai, nó ngoan ngoãn gọi cô là chị. Trước khi không thể đưa nó ra ngoài, Diệp Thiến hổ thẹn vì căn bản không dám nhận nó.

Cho dù Sinh Sinh đã sống ba ngàn năm, nhưng ba ngàn năm qua, một mình con bé cô độc sống ở đây, căn bản không thể nhìn thấy thế giới bên ngoài, cùng lắm là Lệ Tiêu thi thoảng tới thăm con bé, không ai dạy dỗ nó, không ai nuôi nó khôn lớn, nhận thức của nó, e là vẫn giống như đứa trẻ bình thường. Con bé giống như đứa trẻ mấy tuổi chân chính, ngây ngô ngoan ngoãn, nhỏ như thế nhưng lại hiểu chuyện như thế, bảo người làm mẹ như Diệp Thiến sao có thể không buồn được?

Diệp Thiến bỗng nhiên thấy chua xót, nước mắt bất chợt chảy xuống. Sinh Sinh là con của cô và Lục Trì từng là Diêm Vương, sức mạnh của con bé, chỉ sẽ mạnh hơn cô, sẽ không yếu hơn cô. Vậy Sinh Sinh...

Thấy Diệp Thiến khóc, Lục Trì dịu dàng lau nước mắt ở khóe mắt cô:

"Không phải muốn đi thăm con sao? Sao lại đứng ngây ngốc ở đây khóc, anh đưa em đi. Anh có thể cảm nhận được con ở hướng nào."

Lục Trì lúc này, giọng nói cực kỳ dịu dàng, dịu dàng an ủi Diệp Thiến.

Diệp Thiến gật đầu với anh:

"Được, chúng ta đi thăm con."

Lục Trì dắt tay cô đi về trước, sương mù màu xám xung quanh giống như không tồn tại ở trước mắt anh vậy. Cuối cùng, hai người dần đến gần kết giới nhốt Sinh Sinh.

Cách mấy mét, sương dày tản ra, giọng nói non nớt của bé gái truyền vào tai hai người. Sinh Sinh quay lưng lại với họ, ngồi trong kết giới, ở phía trên đỉnh đầu cô bé là một con bướm vỗ cánh.

Sinh Sinh chống cằm nói với bươm bướm:

"Chúng ta đóng giả gia đình, bươm bướm đóng vai cha và mẹ, Sinh Sinh làm con."

Bươm bướm rất khổ não:

"Nhưng Sinh Sinh, ta nhỏ hơn ngươi, hay là ngươi diễn cha mẹ?"

Sinh Sinh không vui chống cằm, gương mặt nhỏ phúng phính phồng lên, giống như hai bên nhét hai viên kẹo, cô bé đáng thương lẩm bẩm:

"Nhưng Sinh Sinh rất muốn cha mẹ."

Bươm bướm rất bất lực, trò này, nó và Sinh Sinh đã chơi vô số lần, mỗi lần Sinh Sinh đều bắt nó làm cha mẹ. Biết cô bé nhớ cha mẹ, bươm bướm xúi giục nó:

"Sinh Sinh, thực ra ba ngàn năm nay, thực lực của ngươi đã đủ xông phá phong ấn mà mẹ ngươi đóng xuống, hay là chúng ta xông ra tâm địa ngục, đến nhân gian tìm mẹ ngươi?"

Trong mắt Sinh Sinh xẹt qua một tia ảm đạm, ngoan ngoãn lắc đầu:

"Không được, hồi đầu mẹ phong ấn ta là để ngăn sức mạnh của Sinh Sinh làm hại đến người khác, hơn nữa khi ấy mẹ còn khóc, mẹ nói nếu ta ra khỏi kết giới sẽ bị người xấu tiêu diệt, huống hồ đây là kết giới mẹ lập ra, ta không nỡ phá vỡ."

Kết giới thành hình cầu bao trùm Sinh Sinh, ngón tay Sinh Sinh chạm lên kết giới, cô bé cười nói:

"Hơn nữa mỗi lần chạm vào kết giới đều có thể cảm nhận được mùi của mẹ."

Nói xong, cô bé liền nằm bò lên mặt đất, dán mặt vào kết giới:

"Mỗi lần Sinh Sinh nhớ mẹ, dán lên kết giới ngủ, giống như mẹ ôm Sinh Sinh ngủ, Sinh Sinh sẽ ngoan, đợi mẹ có năng lực tới cứu Sinh Sinh ra, hi hi."

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip