ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 398: Địa Bàn Của Cô

Ra khỏi kết giới, Diệp Thiến dựa người bên ngoài, Sinh Sinh ở bên trong, hai mẹ con nhìn nhau không nỡ rời.

Trong lòng Diệp Thiến trào dâng nỗi xót xa:

"Sinh Sinh đừng sợ, mẹ nhất định sẽ cố gắng tìm cơ hội đưa con ra ngoài."

Sinh Sinh rất ngoan, có thể ôm mẹ, còn gặp được cha, cô bé đã rất thỏa mãn rồi. Cô bé nghiêng đầu, hai tay chống cằm:

"Sinh Sinh sẽ ngoan, mẹ cũng phải ngoan, không được khóc."

Cô bé vươn tay ra, cách kết giới làm ra động tác lau nước mắt cho Diệp Thiến.

Sự hiểu chuyện của con gái khiến Diệp Thiến khóc nghẹn, gật đầu:

"Mẹ không khóc."

Cùng lúc ấy, phía trên địa ngục, bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống một tia sét màu xanh đen, là minh lôi.

"Yêu nghiệt phương nào lại dám tự tiện xông vào tâm địa ngục."

Giọng nói hùng hậu từ bốn phương tám hướng ập tới, đây là giọng của Lệ Tiêu, người chưa đến nhưng tiếng nói đã đến.

Ngoài minh lôi, pháp khí của thập đại âm soái cũng đồng loạt bay ra.

Sinh Sinh nhìn thấy cảnh này, cực kỳ lo lắng, hét to:

"Bác Lệ Tiêu, là mẹ."

Cô bé vừa dứt lời, nhìn thấy pháp khí của thập đại âm soái lơ lửng trên đỉnh đầu Diệp Thiến nhưng lại không thể hạ xuống, bao gồm cả minh lôi chỉ thuộc về Diêm Vương cũng khựng lại.

Sinh Sinh ngỡ ngàng nhìn cảnh tượng bên ngoài.

Chỉ thấy Diệp Thiến một tay chống trời, một luồng khí màu đen trong tay khuếch tán, chặn đứng đòn tấn công của thập đại âm soái và Lệ Tiêu.

Tâm địa ngục là địa bàn của Diệp Thiến, nếu ở dương gian, thập đại âm soái liên thủ, cô chưa chắc là đối thủ, nhưng ở tâm địa ngục, không ai có thể thắng cô. Bởi vì nơi này vì cô mà tồn tại.

Ngón tay Diệp Thiến dùng lực chống ra, dịu dàng trả về pháp khí của thập đại âm soái và minh lôi.

Lệ Tiêu và thập đại âm soái đồng loạt đạp xuống. Nhìn thấy Diệp Thiến, người quen cũ Hắc Bạch Vô Thường cả kinh.

"Thế mà lại là cô?"

Mẹ ơi, cô thế mà có thể đối phó thập đại âm soái bọn họ và minh lôi của Diêm Vương bằng một tay, sau này tuyệt đối không thể chọc.

"Diệp Thiến?" Lệ Tiêu sải bước đi tới:

"Sao lại là cô?"

Diệp Thiến bình thản nhìn Lệ Tiêu:

"Xin lỗi, gây thêm phiền phức cho anh rồi, tôi tới thăm Sinh Sinh."

"Không đúng." Lệ Tiêu lùi lại hai bước:

"Ai đưa cô vào?"

Lệ Tiêu mấp môi:

"Anh Lục Trì."

Lệ Tiêu: "..."

Gã hồ nghi nhìn Diệp Thiến:

"Cô biết rồi?"

Diệp Thiến gật đầu: "Ừm."

Ngay lập tức, một tia thiên lôi từ trên trời giáng xuống, bổ lên đầu Lệ Tiêu, khiến gã cháy đen.

Lệ Tiêu hả miệng phả ra một ngụm khói đen, gã ngửa đầu nhìn trời:

"Lần này không phải ta nói, sao cái gì cũng bắt ta cõng nồi?"

Đại hiệp cõng nồi Lệ Tiêu bất lực:

"Tôi không nhìn thấy gì hết, cô mau về dương gian đi."

Thập đại âm soái: "???"

Bao che trắng trợn như vậy?

Haiz, ai bảo người ta là Diêm Vương Gia chứ, gã là lão đại, gã nói sao thì là vậy, không chọc nổi không chọc nổi.

Diệp Thiến quay đầu nhìn Sinh Sinh, Sinh Sinh ngoan ngoãn vẫy tay với cô:

"Tạm biệt mẹ."

Tuy cười nhưng cái môi chúm chím lại bẹt đi vì buồn.

Diệp Thiến ngồi xổm xuống, hôn lên mặt Sinh Sinh qua lớp kết giới:

"Sinh Sinh tạm biệt, mẹ vẫn sẽ tới thăm con."

Dứt lời, thân hình của Diệp Thiến nhanh chóng biến mất.

Trong lòng thập đại âm soái điên cuồng chửi rủa, hóa ra là đại ma đầu – mẹ của tiểu ma đầu, chẳng trách có thể đỡ được chiêu của họ.

Lệ Tiêu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip