Chương 407: Tử Hồn Biến Thành Sinh Hồn
"Hôm qua đã cảm thấy cô ta kỳ quái, bây giờ đã xác nhận rồi."
Diệp Thiến nói.
Nghe vậy, Văn Liệt và tiểu thanh mai đồng thanh hỏi:
"Kỳ quái chỗ nào?"
Diệp Thiến nhìn họ, giải thích:
"Cô ta đã từ trạng thái quỷ hồn dần chuyển biến theo hướng người sống, Văn Liệt, khoảng thời gian này phiền anh đi đâu cũng phải dẫn theo cô ta, anh yên tâm, người bình thường vẫn không thể nhìn thấy cô ta, trừ khi cô ta muốn để họ nhìn thấy."
Văn Liệt ngơ ngác, sau đó gật đầu: "Được."
Nói rồi, Diệp Thiến giơ tay đặt lên đỉnh đầu nữ quỷ. Cô ta giật mình thét lên, Văn Liệt vô thức xông tới ngăn cản Diệp Thiến, nhưng lại bị Lục Trì kéo cổ áo lại.
Lúc này Văn Liệt mới lấy lại lý trí, tự nhủ chắc Diệp Thiến sẽ không làm hại tiểu thanh mai đâu.
"Quái thật, anh ta bị tiểu quỷ này đeo bám đến nghiện rồi sao? Thế mà lại lo lắng cho cô ta."
Anh ta thầm nghĩ.
Diệp Thiến giơ tay đặt lên đỉnh đầu nữ quỷ, cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
"Thứ quái gì? Thế mà lại có sinh khí."
Diệp Thiến kinh ngạc đến quên phản ứng,
"Thế mà lại từ thể quỷ hồn trực tiếp chuyển biến thành thân thể giống như người."
"Đợi đã, tình huống này, cô quả thực chưa từng nghe qua. Thực sự là chưa từng nghe, chưa từng thấy bao giờ."
Cô thầm nghĩ.
Tuy cô ta vẫn chưa hoàn toàn biến đổi xong, nhưng Diệp Thiến cảm thấy không còn xa nữa. Dù sao thì hôm qua còn chỉ có thể mặc quần áo biến ra, bây giờ đã có thể mặc đồ của con người.
Thấy Diệp Thiến kinh ngạc, Văn Liệt lo lắng hỏi:
"Đội trưởng Diệp, có vấn đề gì sao?"
Diệp Thiến thu tay về, nhìn tiểu thanh mai, cô ta đã sợ hãi chạy ra phía sau Văn Liệt.
Từ chỗ Văn Liệt về, Diệp Thiến nằm trên giường, thở hắc ra một hơi.
"Không được, lát nữa cô phải hỏi Lệ Tiêu, Lệ Tiêu thân là Diêm Vương hiện nhiệm, chắc biết nhiều hơn cô."
Cô tự nhủ.
Cô trằn trọc mãi không ngủ được, Lục Trì từ phía sau ôm cô:
"Không ngủ được?"
"Ừm." Diệp Thiến gật đầu:
"Tình hình của tiểu thanh mai của Văn Liệt thực sự quỷ dị, em muốn tra rõ nguyên nhân."
Tay của Lục Trì đã đặt trên eo cô, đang dịu dàng xoa nắn cho cô.
Diệp Thiến cầm tay anh lại, hỏi:
"Anh làm gì?"
"Hôm qua không phải nói mỏi eo sao? Anh xoa cho em."
Giọng nói dịu dàng trầm ấm, rõ ràng gợi cảm muốn chết nhưng lại khiến cô xấu hổ đỏ bừng mặt.
Diệp Thiến nhớ đến chuyện xảy ra ở phòng sách cùng với Lục Trì hôm qua, cuối cùng cũng hậu tri hậu giác cảm thấy ngại.
"Thực ra, không mỏi mấy..."
Dù gì cô cũng có linh lực.
Nhìn vào đôi mắt đen sẫm của Lục Trì, bỗng nhiên sửa lại:
"Đúng là mỏi thật."
Lục Trì hôn lên môi cô.
Đàn ông ăn tủy biết mùi, không đụng thì thôi, một khi đã đụng... thì không thể nào dừng lại được.
Ít nhất phải làm mấy lần.
Trần Lan bưng đồ ngọt lên lầu, chuẩn bị gõ cửa, nghe thấy âm thanh trong phòng vọng ra, là người từng trải, che miệng không dám cười ra tiếng, lặng lẽ bưng đồ đi xuống lầu.
Trong phòng tắm, tiếng nước vang vọng.
Cửa kính bị hơi nước phủ lên một lớp trắng mờ, ở trên đó có năm đường thẳng uốn lượn trượt xuống.
"Anh Lục Trì..."
Diệp Thiến không kìm được gọi một tiếng.
Lục Trì đáp, anh đây.
Diệp Thiến hậm hừ một tiếng, cô sắp chết rồi.
Đây chính là mùi vị của tình yêu sao?
Cô sắp không còn mạng để tiêu thụ rồi.
Cô muốn đi bắt quỷ.
Muốn đi họp với các đồng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền