ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 411: Triệu Hân Chet

Khương Vũ đang nghiền ngẫm, bỗng nhiên bên ngoài truyền tới một tiếng thét chói tai.

Bởi vì khi khung cảnh trong tương lai xuất hiện trong đầu anh ta, Triệu Hân vừa vặn nói muốn đi vệ sinh nên anh ta lập tức nghĩ tới nhà vệ sinh.

Hứa Nặc biết năng lực của Khương Vũ là gì, nghe vậy, không đợi Khương Vũ phản ứng, anh ta lao vào trong.

Trong nhà vệ sinh không có ai khác.

Hứa Nặc lớn tiếng gọi:

"Hân, em ở đâu? Lên tiếng."

Không có âm thanh, đây mới là điều đáng sợ nhất.

Trong phòng vệ sinh nghe thấy giọng nói của đàn ông, trong vách ngăn không có ai lên tiếng, chứng tỏ bên trong không có ai cả.

Hứa Nặc lao tới giống như điên, nhấc chân đá tung cửa từng gian.

Khi tới gian cuối cùng, toàn thân Hứa Nặc bỗng run lên, không dám tùy tiện đẩy mở cánh cửa ấy.

Anh ta gây ra động tĩnh lớn như thế, nếu Hân không sao thì đã sớm ra ngoài rồi.

"Hứa Nặc, anh ngây ra đó làm gì? Chậm nữa Triệu Hân sẽ mất mạng mất."

Khương Vũ không nói hai lời, tông cửa thay Hứa Nặc.

Không có gì cả.

Trống rỗng.

Hứa Nặc vô thức thở phào.

Khương Vũ không dám tin nhìn nhà vệ sinh trống trơn, không phải ở đây thì ở đâu?

Nền gạch caro màu xanh.

Rất quen thuộc.

Là ở đâu.

Hứa Nặc lao ra như bay.

Khương Vũ vội vàng co giò đuổi theo.

Mới vừa chạy tới cửa phòng phẫu thuật liền nhìn thấy Hứa Nặc quỳ dưới đất.

Khương Vũ cả kinh. Cảnh tượng ở cửa phòng phẫu thuật lúc này trùng khớp với cảnh tượng trong đầu anh ta.

Nền gạch caro màu xanh, ngã dưới sàn, cổ chảy máu, mắt trừng to.

Gạch ở cửa phòng phẫu thuật cũng là caro màu xanh.

Khác biệt duy nhất là lúc này còn có tiếng thét suy sụp của Hứa Nặc, anh ta đang lớn tiếng gọi bác sĩ cứu Triệu Hân.

Khương Vũ run rẩy lấy điện thoại gọi cho Diệp Thiến.

Khi Diệp Thiến nhận được điện thoại của Khương Vũ chạy về, nhìn thấy một đám người vây quanh cửa phòng phẫu thuật.

Cô tức tốc móc thẻ cảnh sát ra:

"Cảnh sát, nhường đường chút."

Y bác sĩ vây xem vừa nghe Diệp Thiến là cảnh sát, vội vàng nhường đường.

Đám đông vây quanh tránh ra, cuối cùng Diệp Thiến và Hứa Lạc Lạc cũng nhìn thấy cảnh tượng phía trước.

Hứa Nặc ôm chặt Triệu Hân, mà Triệu Hân trừng to mắt bất động, máu trên cổ đã nhuộm đỏ áo của Hứa Nặc.

Anh ta giống như một đứa trẻ, há miệng gào la, bởi vì quá đỗi bi thương, anh ta há miệng rất to, nhưng chỉ phát ra âm thanh yếu ớt.

Diệp Thiến và Hứa Lạc Lạc đứng im tại chỗ, không dám tin nhìn cảnh này.

Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy Hứa Nặc bất lực như vậy, suy sụp như vậy.

Hứa Lạc Lạc không kìm được nước mắt:

"Chị, chị Hân, sao lại như vậy?"

Giống như không muốn tin vào cảnh trước mắt, Hứa Lạc Lạc không ngừng lắc đầu.

Khương Vũ nhìn thấy Diệp Thiến, lập tức chạy tới trước mặt cô:

"Đội trưởng, Triệu Hân cô ấy bị tập kích rồi."

Bàn tay rũ hai bên của Diệp Thiến siết chặt rồi lại buông lỏng, buông lỏng rồi lại siết chặt, cô không khóc giống Hứa Lạc Lạc, sắc mặt lạnh lùng đến dọa người, tựa như băng sương.

Vươn tay đẩy Khương Vũ ra, Diệp Thiến mặt không cảm xúc đi đến chỗ Hứa Nặc.

Hứa Nặc là Huyền Thuật Sư, anh ta rõ hơn ai hết, hồn của Triệu Hân mất rồi.

Hồn phách của cô ấy đã biến mất rồi.

Khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy ngã trong vũng máu, cô ấy đã chết rồi.

Cho nên tuy anh ta gào la gọi bác sĩ, nhưng khi bác sĩ đến gần

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip