ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 422: Vẫn Chưa Đủ

"Thiến Thiến đã hôn mê một tháng rồi, anh chắc chắn thật sự không sao sao?"

Ánh mắt Lục Trì nặng trĩu nhìn Lệ Tiêu.

Khiến Lệ Tiêu có cảm giác nếu anh ta nói sai thì sẽ bị chém.

Thầm nói Diệp Thiến cô làm người đi, mau dậy nhanh, chồng cô sắp xử chết tôi rồi.

Ngoài mặt lại:

"Ngài yên tâm, cô ấy thật sự không sao, chỉ là vừa tiêu diệt Quỷ Vương nguy hại tứ phương, nhận được quá nhiều lực công đức, cần thời gian tiêu hóa."

Sắc mặt Lục Trì u ám nhìn Lệ Tiêu:

"Anh đứng dậy, không bảo anh quỳ."

Anh còn nhớ đây là bạn của Diệp Thiến.

Lệ Tiêu không dám dậy:

"Ngài còn có phân phó gì không?"

"Vậy khoảng bao lâu cô ấy có thể tiêu hóa."

Lục Trì hỏi.

Lệ Tiêu:

"Cái này... ta không biết."

Lục Trì: "..."

Đúng lúc này, Diệp Thiến trên giường bỗng ngồi dậy, kinh hô:

"Anh Lục Trì."

"Thiến Thiến..." Lục Trì ôm Diệp Thiến, dịu dàng đút cô uống nước:

"Cảm giác có khá hơn không?"

Diệp Thiến nhìn Lục Trì, muốn nói lại thôi.

Lục Trì đặt ly lên bàn, nhìn ra được cô có chuyện muốn nói:

"Thiến Thiến muốn nói gì?"

Diệp Thiến lắc đầu, quay người lại ôm anh, dán mặt vào trong lòng anh, hai tay ôm chặt cổ anh.

Cô nằm mơ thấy anh Lục Trì, mơ thấy cảnh anh chết ở kiếp trước.

Cảm nhận được nỗi bất an của Diệp Thiến, Lục Trì ôm cô, không truy hỏi ngọn ngành, hôn nhẹ lên má cô:

"Muốn ăn gì, anh bảo dì Lan chuẩn bị cho em?"

Anh vẫn dịu dàng như thế, chu đáo như thế, Diệp Thiến mỉm cười lắc đầu:

"Không cần đâu, em không đói."

Bây giờ cô đã hồi phục thực lực ở thời kỳ mạnh nhất, lực công đức cũng vượt xa so với kiếp trước, cô nghĩ chắc đủ để áp chế sát khí trên người Sinh Sinh rồi.

Nghỉ ngơi một ngày, Diệp Thiến và Lục Trì lại xuất hiện ở tâm địa ngục, Sinh Sinh ở trong kết giới cười vui vẻ: "Mẹ, cha!"

"Sinh Sinh." Diệp Thiến chạy tới, cô lại mượn sát khí của Lục Trì tiến vào kết giới, lần này trực tiếp chuyển dời toàn bộ lực công đức lên người Sinh Sinh.

Cơ thể của Sinh Sinh bay bổng giữa không trung, cô bé vô cùng mông lung.

Lục Trì bảo vệ phía sau Diệp Thiến, nhìn bé gái trên không trung, ánh mắt trở nên ôn hòa.

Diệp Thiến nhìn thấy lực công đức dần dần hòa vào trong cơ thể Sinh Sinh, ý cười trong mắt ngày càng đậm, Sinh Sinh của cô sắp có thể sống một cách bình thường rồi.

Cuối cùng sát khí trên người Sinh Sinh bị lực công đức hoàn toàn lấn át, Sinh Sinh chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ tênh, cơ thể trở nên vô cùng nhẹ nhõm.

"Mẹ..." Cô bé ngoan ngoãn gọi Diệp Thiến.

Cô ôm chầm lấy Sinh Sinh, dịu dàng hôn lên má con bé:

"Sinh Sinh, cuối cùng mẹ cũng có thể đưa con về rồi."

Sinh Sinh rất vui, bởi vì cuối cùng cô bé cũng có thể sống bên cạnh mẹ và cha. Nghe thấy có thể theo Diệp Thiến về, Sinh Sinh vui vẻ mỉm cười, ôm lấy cổ Diệp Thiến cọ qua cọ lại.

Ngay khi Diệp Thiến và Lục Trì sắp sửa đưa Sinh Sinh ra khỏi kết giới, Lệ Tiêu xuất hiện ngoài kết giới.

"Diệp Thiến, cô vẫn chưa thể đưa Sinh Sinh rời khỏi."

"Tại sao?" Diệp Thiến cau mày, ngữ khí hơi kích động:

"Không phải nói chỉ cần làm việc tôi có thể làm, rồi sẽ có một ngày Sinh Sinh có thể lấy lại tự do sao? Tôi đã cứu rất nhiều người, lực công đức đã hoàn toàn áp chế sát khí trên người con bé, nó sẽ không bùng nổ, càng sẽ không làm hại người khác, tại sao vẫn chưa thể ra ngoài?"

Đôi mắt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip