Chương 447: Phiên Ngoại 2
Hôm nay, sư phụ chạy ra ngoài lịch luyện.
Diệp Thiến đi tìm Lệ Tiêu:
"Sư phụ đâu?"
Lệ Tiêu đang chống cằm ngồi bên bàn đá ngắm nhìn tiểu mỹ nhân đánh đàn.
Gã vẫy tay:
"Nói là xuống núi lịch luyện rồi."
Diệp Thiến hơi lo lắng, dù sao sư phụ cũng rất gà, đương nhiên, chỉ ở trong mắt cô thôi.
Sự lo lắng của cô không kéo dài quá lâu, sư phụ đã quay về.
Hơn nữa còn dẫn về một chàng trai vô cùng anh tuấn.
Chàng trai mặc trường bào trắng trăng khuyết, gương mặt tuấn tú tựa như được ánh trăng chăm dưỡng, khí chất như tuyết liên trên đỉnh núi, thanh tao nho nhã trác tuyệt.
Đây là lần đầu tiên Diệp Thiến gặp được người đàn ông đẹp đến như vậy.
Cô vô thức nuốt nước bọt.
Sư phụ Diệp mỉm cười kéo cánh tay Diệp Thiến, giới thiệu cho Lục Trì:
"Lục công tử, đây là đồ đệ của ta, con bé tên Diệp Thiến."
"Diệp Thiến..." Giọng nói bùi tai của anh đọc ra tên của cô, giống như là lời nỉ non trong nhân gian.
"Người này là?"
Cô nghe thấy giọng nói bắt tai của anh, lảnh lót ngân nga giống như khảy ra từ cung đàn, trầm thấp êm tai, cực kỳ quyến rũ.
Hít... Tai bị mê hoặc.
Diệp Thiến kém cỏi đỏ tai, sợ bị người khác cười nhạo, vội vàng bịt tai lại, gương mặt xinh đẹp cũng đỏ ửng, đôi mắt long lanh khẽ chớp một cách mất trật tự, cố chấp nhìn Lục Trì, không nỡ dời mắt.
Diệp Thiến ngây ngốc nhìn anh, nhìn thấy anh cười một cái, nụ cười ấy giống như tuyết liên trên đỉnh núi bất chợt nở rộ.
Đây là một người đàn ông có thể gọi là "xinh đẹp".
Không phải xinh đẹp giống phụ nữ, mà là anh tuấn đến mức khiến người ta không thể bới móc, hoàn mỹ đến mức không tìm được một chút tì vết nào.
"Ta có thể gọi muội là Tiểu Thiến Thiến không?"
Tiểu Thiến Thiến!
Trời ơi, mập mờ quá.
Xấu hổ quá.
"Có thể!"
Cô vội vã hỏi:
"Huynh tên gì?"
"Lục Trì."
Lục Trì cúi đầu nhìn gương mặt trắng nõn của cô gái, ánh mắt tối dần đi.
Thích giọng nói của cô.
Sau đó, Lục Trì vào ở núi Nguyệt Hoa.
Mục đích ban đầu của anh là quan sát xem tuyệt sát nữ có khả năng bùng nổ hay không.
Cho nên anh thường xuyên xuất hiện bên cạnh Diệp Thiến.
Anh phát hiện Diệp Thiến là một thiên tài Huyền Học, nhưng linh lực của cô không chống đỡ nổi thiên phú cực mạnh ấy.
Thế là cô quay ngược lại dạy sư phụ và Lệ Tiêu Huyền Thuật.
Một hôm, Diệp Thiến ở hậu viện luyện tập Huyền Thuật.
Lục Trì ngồi trong đình nghỉ mát, nghiêm túc pha trà.
Diệp Thiến vừa quay đầu liền nhìn thấy mỹ nam nho nhã làm động tác hãm trà.
Đúng lúc đã luyện lâu, có hơi khát.
Diệp Thiến cầm kiếm Huyền Thiết xông tới:
"Lục Trì ca ca, có thể cho ta một ly không?"
Cô gái bởi vì luyện tập, gương mặt trắng nõn chi chít giọt mồ hôi óng ánh.
Cô mở đôi mắt to xinh đẹp, mong đợi nhìn anh.
Vào khoảnh khắc này, trái tim Lục Trì lỡ đi một nhịp, anh hoảng hốt cúi đầu.
"Có thể..."
Rót trà đưa cho cô, cô không vươn tay cầm lấy mà trực tiếp cúi đầu xuống nhấp miệng vào ly, đầu ngón tay của Lục Trì bị bờ môi mềm mại của cô chạm trúng.
Giống như là bị bỏng, Lục Trì vội vã giơ tay cao lên, nước trà tưới đầy mặt Diệp Thiến.
Diệp Thiến kêu lên một tiếng:
"Vào mắt rồi."
Lục Trì hoảng hốt, quên mất Diệp Thiến có thói quen uống trà một hơi nốc sạch, trà anh cho cô uống là trà hơi nguội, tưởng cô bị bỏng, vội đứng dậy kéo tay cô ra:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền