Chương 449: Phiên Ngoại 4
Sau ngày đó, Lục Trì gần như không có cơ hội gặp được Diệp Thiến, bởi vì cô lại ra ngoài bắt quỷ rồi.
Nhàm chán quá, đi dạo trên núi Nguyệt Hoa, nhìn thấy Lệ Tiêu tặng tiểu mỹ nhân của gã một đóa hoa nguyệt quý, cô gái ấy vui quên trời đất.
Loài hoa đẹp nhất trong mắt Lục Trì là hoa bỉ ngạn.
Anh cảm thấy chỉ có hoa bỉ ngạn mới có thể xứng với Diệp Thiến.
Thế là anh đến địa ngục, hái một đóa hoa bỉ ngạn tươi sắc nhất, nở đẹp nhất, chuẩn bị tặng cho Diệp Thiến.
Khi Diệp Thiến về núi Nguyệt Hoa, Lục Trì đang nhìn hoa bỉ ngạn ngây ngốc.
Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay đầu, Diệp Thiến lao về phía anh, vừa chạy vừa gọi:
"Lục Trì ca ca, linh lực tiêu hao quá nhiều rồi, mau giúp ta."
Lục Trì bị cô nhào vào trong lòng, mùi hương quen thuộc khiến anh không nỡ buông tay.
Ánh mắt của Lục Trì dừng trên cái gáy trắng nõn của cô, ánh mắt tối hẳn đi:
"Tiểu Thiến Thiến, linh lực của muội không ổn định lắm, cần ta truyền chút linh khí cho muội không?"
Lời thốt ra khỏi miệng, anh cảm thấy xấu hổ cho sự đê tiện của mình.
Diệp Thiến quay đầu nhìn anh, sững lại vài giây.
Nhìn vào đôi mắt trong veo sạch sẽ của cô, Lục Trì cảm thấy lời nói dối vô sỉ của mình giống như đã bị vạch trần, đang định buông tay cô ra, cô bỗng nhiên xoay người trong lòng anh, giòn giã nói với anh: "Được thôi."
Cô kiễng chân lên hôn môi anh, Lục Trì bị cô vồ ngã xuống đất, cánh tay mạnh mẽ vô thức ôm chặt eo cô.
Lần này là Diệp Thiến chủ động hơn, bởi vì lòng hổ thẹn của Lục Trì đang chế ngự, không dám quá lỗ mãng.
Lục Trì bị cô đè xuống hôn, hai tay còn bị giơ cao ép trên đỉnh đầu.
Sau khi nụ hôn kết thúc, tóc của Lục Trì xõa tung trên đất, môi mỏng hơi sưng.
Đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm Diệp Thiến phía trên, giọng nói cực kỳ khàn:
"Tiểu Thiến Thiến..."
"Lục Trì ca ca..."
Cô gọi anh một cách êm ái.
Mới đầu là Diệp Thiến đè hôn anh, tới cuối cùng, anh mất kiểm soát, hôn cô đến đỏ mắt, nỉ non không ngừng.
Lục Trì biết không thể tiếp tục như thế nữa, nhẫn tâm kéo giãn khoảng cách, y phục của Diệp Thiến đã tụt tới vai.
Lục Trì giả vờ bình tĩnh, chỉnh lại y phục ngay ngắn cho cô, sau đó mới chỉnh y phục của mình.
Tất cả xong xuôi.
Diệp Thiến nghiêng đầu nhìn anh, biết rõ còn cố hỏi:
"Sao vậy Lục Trì ca ca, linh lực của huynh bị ta hút cạn rồi sao? Hay là ta trả lại một ít cho huynh?"
Nói xong, cô cúi người xuống, mổ nhẹ từng cái một lên môi anh, phác họa hình dáng môi của anh một lượt.
Lục Trì không chịu nổi nữa, nắm hai vai cô, lật người lại.
Vị trí thay đổi, Diệp Thiến nằm dưới đất.
Mái tóc đen như mực của anh từ sau lưng trượt tới phía trước, chấm xuống má cô.
Lục Trì cúi người xuống, vứt bỏ lòng hổ thẹn đi:
"Không cần trả, ta có nhiều."
Diệp Thiến không để anh được như ý, một tay chống ngực anh:
"Lục Trì ca ca, ta đủ rồi, tạm thời không cần linh khí nữa, huynh mau đứng dậy."
Cảm xúc tuôn trào giống như ép ở lối ra, khiến Lục Trì lưỡng lự không thôi.
Anh chỉ đành lật người ngồi trên đất, chỉnh lại y phục và tóc tai.
Diệp Thiến ở sau lưng, che miệng cười trộm.
Để che đậy lúng túng, Lục Trì lấy hoa bỉ ngạn trên bàn, đưa tới trước mặt Diệp Thiến:
"Hoa này rất đẹp, xứng với muội."
Diệp Thiến chớp chớp mắt mới chắc chắn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền