Chương 451: Phiên Ngoại 6
Loan Loan là một tiểu tinh linh, vừa mới tu thành hình người liền bị người xấu bắt. Loan Loan trông có vẻ rất dễ ức hiếp, năng lực cũng chỉ có thể bị ức hiếp, lại xinh đẹp, sau khi Diệp Thiến cứu Loan Loan, chỉ đành bảo nàng ấy nữ cải nam trang, tránh rước phiền phức.
Diệp Thiến kéo tay Loan Loan nói:
"Loan Loan, ngươi ngoan ngoãn ở đây, ngày mai ta sẽ đưa ngươi về Linh Sơn."
Loan Loan vui vẻ gật đầu:
"Ừm, được, cảm ơn Thiến Thiến tỷ."
Quay người về phòng mình, trên đường đi, Diệp Thiến nhìn thấy con đường nhỏ mọc ra từng vùng hoa bỉ ngạn đỏ rực như lửa. Mọc ra từ trong đất, kiều diễm như lửa. Cô hơi nghi hoặc, đây là do Lục Trì ca ca trồng sao?
Đi men theo hoa bỉ ngạn, cô nhìn thấy Lục Trì đang tức giận đứng trong hậu viện. Vùng dưới chân anh, màu sắc hoa bỉ ngạn mọc ra còn tươi sáng hơn. Không biết vì sao, Diệp Thiến cảm thấy bóng lưng của Lục Trì lúc này rất cô đơn, cô vô thức gọi:
"Lục Trì ca ca."
Bỗng nhiên nghe thấy giọng nói của cô, Lục Trì quay đầu nhìn sang. Người đàn ông mặc trường bào trắng trăng khuyết, tướng mạo anh tuấn, thanh tú nho nhã, có một đôi mắt đen sẫm sâu hút, trông có vẻ cực kỳ nguy hiểm. Trắng thuần túy, đen như mực, đỏ như lửa... Ba màu sắc khác nhau thêu dệt ra mỹ cảnh tuyệt đẹp khiến tim bất giác đập nhanh. Diệp Thiến bị choáng ngợp bởi cảnh này, ngơ ngác nhìn anh quên cả phản ứng.
Lục Trì nghĩ tới tên mặt trắng mà cô mang về, lồng ngực càng thêm khó chịu:
"Nghe Lệ Tiêu nói, muội dẫn một tên mặt trắng về."
Ngữ khí của anh có hơi không thân thiện.
Diệp Thiến chớp mắt:
"Tên mặt trắng?"
Lục Trì nhìn biểu cảm mông lung của cô, càng cảm thấy khó chịu, sao nào, còn muốn che giấu anh hay sao. Anh nghiêm mặt:
"Ta đã nhìn thấy rồi, muội dẫn một nam nhân về, tướng mạo không tồi."
Anh dối lòng khen tình địch, trong lòng càng ngột ngạt. Anh không biết biểu cảm anh khen tình địch cực kỳ giống như muốn băm vằm đối phương.
Cuối cùng Diệp Thiến cũng từ từ ngẫm ra. Anh đây là, ghen sao? Trong lòng tự dưng hơi vui vui. Diệp Thiến lặng lẽ nhích tới trước mặt anh, ho nhẹ một tiếng, cười nói:
"Tướng mạo đúng là không tệ."
Chân mày của Lục Trì suýt chút dựng ngược.
"Muội cảm thấy hắn đẹp?"
Âm điệu của anh cao lên mấy tông, lồng ngực vừa ngột ngạt vừa bức bối.
Diệp Thiến chớp mắt:
"Không phải huynh nói tướng mạo hắn không tệ sao?"
Nhìn vào ánh mắt vô tội của cô, Lục Trì nói không nên lời. Phải, đó là do anh nói. Nhưng đó không phải là lời hờn dỗi sao? Thế mà cô lại thật sự nhận định như vậy?
"Đẹp bằng ta?"
Anh không vui hỏi một câu.
Diệp Thiến xoa cằm, nghiêm túc suy nghĩ.
Lục Trì tức anh ách, cái này còn phải do dự? Anh mất kiểm soát hôn môi cô, có hơi thô lỗ.
Diệp Thiến cười thành tiếng, giơ tay đẩy lồng ngực anh, chuẩn bị bày tỏ lòng mình với anh. Lục Trì cảm nhận được động tác của cô, tưởng cô đang kháng cự, trái tim nguội lạnh tột cùng, dần dần chìm xuống. Bất chấp tất cả ôm hôn cô, cho tới khi hai người khó thở mới tách ra. Đôi mắt đen sẫm của anh nhìn cô chằm chằm, không chịu nói chuyện.
Diệp Thiến cười cong đuôi mắt, hơi thở vẫn chưa ổn định:
"Lục Trì ca ca, ta vẫn luôn có một vấn đề muốn hỏi huynh."
Anh "hừ" một tiếng, quay đầu không nhìn cô.
Diệp Thiến đưa ngón tay trắng nõn lên gương mặt anh tuấn của anh, sau cùng trượt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền