Chương 51: An Lập
Đồng thời cũng nhận được thông báo, bảo anh ta thả Diệp Thiến.
Văn Liệt nhướng mày nhìn Diệp Thiến, sớm biết cô có lai lịch không nhỏ, trước khi không có bằng chứng xác thực không thể giữ quá lâu, nhưng không ngờ sẽ nhanh như vậy.
"Được rồi, biết rồi."
Văn Liệt tỉ mỉ, rất nhanh nhìn thấy một bãi cỏ hơi khác lạ, cách đường chỉ bảy tám mét, trên một phiến lá có vết đỏ nhàn nhạt.
Văn Liệt lập tức ngồi xổm xuống, nhổ cây cỏ lên, quả nhiên nhìn thấy có một mảnh đất bị tách rời.
Anh ta giơ tay lên, gạt đất ra.
Nắp đất hình tròn đường kính khoảng 1,2m được cạy ra, bên dưới là một cái hố to.
Trong hố là một bãi máu đỏ tanh, còn có một khung gỗ, dùng để chống nắp đất hình tròn.
Ngoài máu tươi, không có công cụ gây án gì.
Văn Liệt lập tức gọi điện thoại kêu pháp y tới.
Văn Liệt chỉ nhìn thấy một vũng máu, nhưng Diệp Thiến lại nhìn thấy nữ quỷ nằm trong hố, tư thế quỷ dị, cụt tay cụt chân.
Nữ quỷ chính là An Lập trong ảnh, lúc này trong đôi mắt to của cô ta ngập tràn hoảng sợ.
Dáng vẻ của quỷ hồn sẽ duy trì dáng vẻ ngay tại khoảnh khắc tắt thở.
Hai mắt cô ta vẫn chưa bị móc, cũng tức là nói, mắt của cô ta bị móc sau khi chết, mà chân tay đã bị chặt đứt trước khi chết rồi.
Bởi vì vừa chết, xung quanh cô ta vẫn chưa có oán khí gì, chỉ có hoảng loạn, không được ai giúp đỡ, hồn phách của cô ta không thể rời khỏi cái hố này, hình như cô ta thậm chí còn không biết mình đã chết rồi.
Sau khi nắp đất bị mở ra, cô ta lớn tiếng kêu Diệp Thiến cứu cô ta.
Nhân lúc Văn Liệt không chú ý, Diệp Thiến giơ tay, một luồng linh lực rót lên người An Lập, thu hồn phách của cô ta vào trong tay áo.
Trùng hợp ngay lúc này, Văn Liệt quay người nhìn Diệp Thiến:
"Cô có thể đi rồi?"
Diệp Thiến nhíu mày:
"Hiềm nghi của tôi được xóa bỏ rồi?"
"Vẫn chưa." Văn Liệt dùng ánh mắt tinh nhuệ nhìn cô:
"Tuy được cô giúp đỡ phát hiện được hiện trường đầu tiên, nhưng hiềm nghi của cô vẫn chưa được xóa bỏ."
Anh ta từng gặp đủ mọi loại hung thủ, bao gồm loại chủ động giúp đỡ cung cấp bằng chứng.
Diệp Thiến gấp gáp tìm một nơi riêng biệt để hỏi An Lập, không đợi xe của Văn Liệt, trực tiếp đi bộ về.
Khi gần tới khu rừng ngoài biệt thự, Diệp Thiến mới thả An Lập ra.
Vừa thả ra, hồn thể cũng tức là An Lập trong trạng thái cụt tay cụt chân lập tức xụi lơ nằm trên đất, hét to với Diệp Thiến:
"Cứu tôi, cứu tôi."
Thảm trạng của cô ta khiến người ta không đành lòng, Diệp Thiến vung tay, khôi phục hình thái hoàn chỉnh của hồn phách cô ta:
"An Lập, cô đã chết rồi."
An Lập kinh ngạc nhìn Diệp Thiến, lại nhìn tay chân bỗng nhiên mọc ra.
Chỉ là tay chân đó không còn là màu da, mà là màu trắng hư vô mờ mịt, giống như sương.
An Lập kinh hãi dần trừng to mắt, run rẩy cánh môi:
"Có, có ý gì? Tôi đã chết rồi?"
Biết cô ta nhất thời không thể nào chấp nhận sự thật, Diệp Thiến sầm mặt nói:
"Không sai, cô đã chết rồi, bị người ta hại, cô có thể nói cho tôi biết, người giết cô là ai, cô biết không?"
An Lập nghe Diệp Thiến nói mình bị giết, tựa hồ nhớ tới nỗi đau đớn trước khi chết, hai tay ôm đầu, kinh hãi lắc đầu:
"Không, không thể nào..."
Nếu cô ta chết rồi thì ba mẹ cô ta phải làm sao đây?
An Lập là con một, từ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền