ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 64: Cút

Lục Trì thờ ơ nghe lời chế nhạo của Lục Tử Dục. Từ sau khi anh bị thương, anh đã nghe quá nhiều những lời như thế này nên đã sớm quen rồi.

Nhưng Diệp Thiến thì khác. Vừa bước ra, cô đã nghe thấy những lời của Lục Tử Dục, lập tức nổi giận đùng đùng.

Cô hùng hổ đi tới:

"Ở góa cái gì, anh Lục Trì không chỉ đẹp trai, cơ thể cũng đẹp, không biết tốt hơn gã đàn ông lùn tịt như anh bao nhiêu lần. Gả cho anh ấy cho dù không làm gì cả, nhìn thôi cũng sướng mắt. Còn người xấu xí như anh, có tư cách gì nói anh Lục Trì?"

Năm nay Lục Tử Dục đã 25 tuổi rồi, nhưng chiều cao vỏn vẹn 1m6, bình thường ghét nhất là bị người khác nói chiều cao.

Diệp Thiến ngang nhiên mắng anh ta lùn như vậy, đôi mắt hẹp dài của Lục Tử Dục lập tức bùng lên lệ khí:

"Cô nói thêm một câu nữa thử coi?"

Diệp Thiến chắn trước mặt Lục Trì, không khách sáo phản bác anh ta:

"Nói một câu sao mà đủ. Loại người lòng dạ đen tối chỉ biết mỉa mai người khác như anh cũng không nhìn lại mình như thế nào."

Diệp Thiến bình thường đối xử với người khác thậm chí có thể gọi là lạnh nhạt. Thế nhưng, thấy có người bắt nạt Lục Trì, cô lập tức biến thành nhím, hận không thể đâm chết kẻ đó.

Giọng nói của cô giòn giã vang vọng, không hề mềm mại giống như khi nói chuyện với Lục Trì chút nào.

Lục Trì nghe xong, lại cảm thấy lồng ngực nóng lên. Sau khi bị thương, có bao nhiêu người ném đá xuống giếng, sự bảo vệ này trân quý biết bao.

"Tốt, tốt lắm."

Đôi mắt u ám của Lục Tử Dục híp thành một đường dài, giống như rắn độc săn mồi, trong mắt toàn là ngoan độc.

Anh ta quay đầu nhìn Lục Trì:

"Anh họ bản lĩnh thật, đã biến thành phế nhân rồi, còn có phụ nữ chạy tới bầu bạn."

Nói xong, anh ta sải bước đi lên. Diệp Thiến chắn trước mặt anh ta, đôi mắt lạnh thấu:

"Anh muốn làm gì?"

"Tránh ra." Lục Tử Dục không khách sáo quát lên.

Sợ Lục Tử Dục ra tay với Diệp Thiến, Lục Trì trầm giọng quát:

"Lục Tử Dục, cậu tới đây, ba cậu không biết nhỉ?"

Lục Trì đoán chắc Lục Minh Phong sẽ không để Lục Tử Dục phá hoại chuyện tốt của ông ta.

Quả nhiên, nghe anh nói vậy, Lục Tử Dục khựng lại một giây, sau đó tựa như nghĩ tới gì đó, cười lạnh một tiếng:

"Tạm thời tha cho cái mạng chó của anh."

Anh ta quay người toan rời đi. Diệp Thiến nào có thể để anh ta rời đi dễ dàng như vậy?

Cô không khách sáo nhấc chân đá lên lưng anh ta:

"Anh mới là chó, cả nhà anh đều là chó."

Chỉ cần là chuyện của Lục Trì, Diệp Thiến tuyệt đối có thể ấu trĩ hơn nữa.

Lục Tử Dục bị Diệp Thiến đá một cái loạng choạng, suýt chút tông vào tường.

Hồi thần lại, anh ta muốn cho Diệp Thiến một bài học: "Mẹ nó."

Nhưng vừa quay đầu lại, anh ta chỉ nghe một tiếng "vút" qua, một cái chân dài lướt qua vai, tống thẳng anh ta vào bức tường phía sau.

Diệp Thiến dùng ánh mắt lạnh thấu xương nhìn anh ta, đôi môi đỏ kiều diễm phun ra một chữ: "Cút."

Lục Tử Dục không phải kẻ ngốc. Từ tốc độ và động tác vừa rồi của cô, anh ta đoán ra được Diệp Thiến biết chút võ.

Hảo hán không chịu thiệt trước mắt, do dự không quá vài giây, Lục Tử Dục buông lời cảnh cáo rồi vội vã chạy đi.

Anh ta nói:

"Cô đợi đó cho tôi."

Sau khi kẻ đáng ghét đi rồi, Diệp Thiến lập tức thu lại sự lạnh lùng trên gương mặt. Cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip