Chương 67: Thiên vị cực độ
Về tới nhà, đứng bên ngoài cửa nhà cũng có thể nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ từ bên trong truyền ra.
Đồ Lượng mặt mày vô cảm đẩy cửa đi vào, lướt qua gia đình ba người đang vui vẻ dùng bữa.
"Đứng lại." Cha Đồ nghiêm mặt gọi Đồ Lượng lại. Đồ Lượng đứng im, ánh mắt lạnh lùng nhìn cha Đồ.
Cha Đồ ghét nhất là biểu cảm không thiết tha này của con trai:
"Tỏ thái độ cho ai coi, câm rồi, không biết chào ai?"
Đồ Lượng làm lơ ông ta, quay người muốn đi lên lầu, cha Đồ tức giận đập bàn:
"Mày đứng lại cho tao, thái độ gì đấy."
"Lão Đồ, đừng giận nữa, con trai khó khăn lắm mới quay về một lần, anh nguôi giận chút."
Triệu Tiểu Liên dịu dàng vuốt ngực cha Đồ.
Triệu Chí cũng vội vàng nói:
"Cha, cha đừng so đo với anh, anh chỉ là tâm trạng không tốt thôi."
"Tâm trạng không tốt?"
Cha Đồ sầm mặt rống giận:
"Tâm trạng không tốt thì về nhà tỏ thái độ với mọi người, không ai thiếu nợ nó hết."
"Anh, anh mau xin lỗi cha, đừng chọc cha tức giận."
Cha?
Đồ Lượng cười lạnh, xoay người nhìn Triệu Chí:
"Cậu họ Triệu, tôi họ Đồ, tôi không phải anh cậu, cậu cũng không phải em tôi, đừng gọi bừa."
Ánh mắt Triệu Chí lập tức trở nên u ám, nhưng rất nhanh lại biến thành lúng túng và ngượng ngập:
"Xin, xin lỗi..."
"Đồ Lượng!" Cha Đồ vừa thấy Triệu Chí tốt bụng quan tâm đến Đồ Lượng nhưng lại bị Đồ Lượng mỉa mai, ông ta lập tức sôi máu:
"Xin lỗi A Chí."
Đồ Lượng nhìn cha bảo vệ hai mẹ con Triệu Chí, trào phúng nói:
"Năm xưa khi mẹ tôi còn sống, cũng không thấy ông bảo vệ bà ấy như vậy, quả nhiên, phở ngoài ngon hơn cơm nhà phải không?"
"Bốp."
Cha Đồ giáng một bạt tai lên mặt Đồ Lượng, mắt kính trên mặt Đồ Lượng bị quẹt rớt. Triệu Tiểu Liên thấy vậy, trong mắt xẹt qua một tia hả dạ, nhưng lại làm bộ kéo cha Đồ lại, tức giận nói:
"Lão Đồ, sao anh có thể ra tay đánh con trai chứ, con trai không hiểu chuyện, anh còn so đo với nó."
Khi Đồ Lượng ngẩng đầu lên, anh không bỏ lỡ sự hả dạ trong mắt Triệu Tiểu Liên:
"Lần này bà hài lòng rồi?"
Nói xong, anh ta hờ hững đi lên lầu.
Dưới lầu, cha Đồ cực kỳ tức giận, Triệu Tiểu Liên ở đó dịu giọng an ủi ông ta, Triệu Chí thì bận bịu tìm thuốc cho ông ta.
Cha Đồ nhìn Triệu Chí và Triệu Tiểu Liên đối tốt với ông ta, trong mắt ánh lên vui vẻ, dịu dàng vỗ vai Triệu Tiểu Liên:
"A Liên, để em chịu ấm ức rồi, em đừng để bụng lời của Đồ Lượng, anh nói rồi, Tiểu Chí chính là con trai anh, sau này cổ phần của công ty anh sẽ chuyển nhượng toàn bộ cho Tiểu Chí, sẽ không để em và Tiểu Chí chịu chút ấm ức nào."
Nghe vậy, trong đôi mắt cúi thấp của Triệu Tiểu Liên lóe lên ý cười, nhưng khi ngẩng đầu lên lại trách cứ nói:
"Nói bậy gì đó, công ty là do một tay anh và mẹ của A Lượng gầy dựng, nên giao cho một mình A Lượng, em và Tiểu Chí không cần những thứ này, em gả cho anh là bởi vì yêu anh, chứ không phải vì tiền của anh, Tiểu Chí cũng sẽ không vọng tưởng những thứ không thuộc về bản thân đó."
Triệu Chí vừa hay cầm thuốc tới đưa cho cha Đồ:
"Phải ạ, cha, cha đã đối xử rất tốt với con và mẹ rồi, sao A Chí còn có thể giành cổ phần công ty với anh, con sẽ tự cố gắng kiếm tiền, cổ phần công ty cha cứ giao cho anh đi."
Vợ hiền thục, con kế hiếu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền