Chương 79: Còn chưa đủ mất mặt sao?
Thường Hổ đột nhiên lao vọt tới.
"Oanh!" Một cỗ lực lượng đáng sợ ngưng tụ ở trong tay của Thường Hổ, đánh về phía Trần Phong.
"Trần Phong!" Sắc mặt của Vương Dao biến hóa.
Vương Việt vẫn còn chưa đột phá, nàng căn bản là không có cách nào có thể xuất thủ.
"Oanh!" Ánh sáng màu trắng chói mắt bạo phát.
"Xong rồi." Vương Dao thầm than một tiếng, không biết vì sao, trong nội tâm của nàng lại có một chút thất lạc.
"Biến số... cứ như vậy biến mất sao?"
Nàng tự lẩm bẩm, vô ý thức nhìn về phía Trần Phong, lại kinh ngạc phát hiện, ở nơi đó, Trần Phong vẫn y nguyên đứng ở đó không mất một cọng lông nào!
Trần Phong vẫn còn sống? Cái miệng nhỏ nhắn của Vương Dao hơi nhếch lên.
Trần Phong, vậy mà vẫn còn sống, hắn bình tĩnh đứng ở nơi đó, thậm chí ngay cả sắc mặt cũng không biến đổi một chút nào, mà trước mặt hắn, Thường Hổ vốn nên dùng một quyền đánh chết Trần Phong, lại quỳ rạp xuống trước mặt của Trần Phong.
Mặt đất, bị đập ra một cái hố to! Đến cùng đã phát sinh ra chuyện gì?
Ngay cả Vương Dao có thể nhìn thấu mọi thứ, cũng có chút mơ hồ.
"Làm sao có thể!"
Thường Hổ gầm nhẹ một tiếng, tràn ngập sự không cam tâm.
"Ha ha." Khóe miệng của Trần Phong lộ ra một nụ cười, cúi người xuống, nói khẽ bên tai của Thường Hổ:
"Bây giờ ngươi cảm thấy có khoẻ hay không?"
"Ta muốn giết ngươi!"
Thường Hổ gào thét.
Lực lượng kinh khủng bốc lên, nhưng mà..hắn lại không thể động đậy! Chân đã gãy, tay đã phế.
Hắn vô luận như thế nào cũng không nghĩ ra, gen virus phá vỡ gen trước tiên, lại là gen thân thể của hắn! Khiến cho tay và chân của hắn hoàn toàn bị phế đi! Hắn không phải chiến sĩ loại hình tinh thần, hắn là chiến sĩ loại hình thể chất a, hai tay hai chân không cử động được, đã khiến cho hắn triệt để biến thành phế nhân!
Làm sao lại như vậy...Thường Hổ cảm thấy tuyệt vọng.
Không phải nói loại tỷ lệ này rất là nhỏ hay sao? Không phải nói việc phá huỷ gen là ngẫu nhiên, nhưng mà bởi vì gen năng lực và gen thuộc tính chiếm cứ 99.99% tổng số lượng gen, coi như có muốn phá vỡ gen cũng phải bắt đầu từ hai loại gen này trước? Coi như không phải là hai loại gen này, vì cái gì hết lần này tới lần khác lại bắt đầu từ hai tay và hai chân?
Vì cái gì? ! Thường Hổ thật sự không rõ.
"Ngươi sẽ không có cách nào hiểu được."
Trần Phong nở một nụ cười tươi rói nói.
Vào lúc Trần phong biết gen virus là một loại đánh bạc, hắn liền biết, tên Thường Hổ này sẽ không có cách nào đứng dậy được nữa! Bởi vì Trần Phong đã mở ra Quầng sáng may mắn.
"Kết thúc đi."
Trần Phong giơ cổ tay lên.
"Hưu!" Đao gió hiện lên, Thường Hổ, chết.
Trần Phong phủi phủi tro bụi trên quần áo, hoàn toàn bình tĩnh như trước đây, nhìn về phía một người còn lại duy nhất —— Ngô Phàm.
"Như vậy, bây giờ sẽ đến phiên ngươi?"
Trần Phong cười cười.
"Đừng có giết ta."
Ngô Phàm bối rối, nhìn Trần Phong giống như là nhìn thấy ma quỷ.
Trong vài giây chém chết hai chiến sĩ cấp E, thậm chí ngay cả Thường Hổ phục dụng gen virus sức tăng sức chiến đấu lên, cũng phải quỳ rạp xuống trước mặt Trần Phong, hắn làm sao có thể là đối thủ? Hắn chỉ là một học sinh thôi a!
"Ta sai rồi."
Ngô Phàm nói năng lộn xộn:
"Ta chỉ là muốn lấy đồ xong rồi chạy đi, ta không hề muốn giết ngươi, ngươi cũng không nên giết ta, ngươi muốn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền