ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Siêu Năng Lực: Ta Có Một Chiếc Gương Sao Chép

Chương 87. Siêu Năng Lực: Ta Có Một Chiếc Gương

Chương 87 - Siêu Năng Lực: Ta Có Một Chiếc Gương

Kỷ Thiên Minh quay người, sải bước đi ra khỏi rừng bia, một gông cùm nào đó trong lòng cậu ta đã được mở ra, cả người thảnh thơi, sảng khoái.

"Nghĩ thông suốt rồi à?"

Khánh Nhai thấy Kỷ Thiên Minh mỉm cười bước ra khỏi rừng bia, cả người toát lên một khí chất khác hẳn, khóe miệng hơi cong lên.

"Ừ, nghĩ thông suốt rồi."

Kỷ Thiên Minh cười gật đầu.

"Tốt lắm." Trong mắt Khánh Nhai tràn đầy vẻ khen ngợi:

"Lần đầu tiên tôi đến đây, suýt chút nữa là tè ra quần, cậu giỏi hơn tôi nhiều."

Kỷ Thiên Minh hơi ngượng ngùng gãi đầu, nói:

"Tôi chỉ thân một mình, không có gì phải sợ."

Khánh Nhai vỗ vai cậu ta, nói:

"Từ lúc cậu gia nhập Câu Trần, cậu không còn là một mình nữa. Được rồi, thủ tục đã xong, cậu có thể tự đi dạo trong học viện, tôi đi trước đây."

"À đúng rồi."

Khánh Nhai như nhớ ra điều gì:

"Sáng mai tám giờ họp đại hội tân sinh ở hội trường, nhớ đến đấy."

Tiễn Khánh Nhai đi, Kỷ Thiên Minh không nghĩ ngợi nhiều mà đi thẳng đến ký túc xá, dù sao cũng là nơi mình sắp sống, trong lòng cậu ta tràn đầy sự tò mò.

Mười phút sau, Kỷ Thiên Minh ngây người đứng trước một dãy biệt thự sang trọng, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

"Đây... Đây là ký túc xá sao?!"

Từng căn biệt thự độc lập nằm trên bãi cỏ, mỗi căn đều là biệt thự ba tầng được trang hoàng lộng lẫy, còn có cả sân vườn riêng, Kỷ Thiên Minh từng thấy những căn tương tự trên quảng cáo, mỗi căn có giá trị lên tới hàng chục triệu.

Cậu ta nuốt nước bọt, cả người như được tiêm máu gà, nhanh chóng đối chiếu số phòng ở cửa.

"301, 302, 303... 304!"

Kỷ Thiên Minh lấy thẻ phòng ra khỏi túi đựng hồ sơ, nhẹ nhàng quẹt vào khu vực cảm ứng trên tay nắm cửa.

"Tít!"

Cùng với tiếng điện tử vang lên, cánh cửa biệt thự từ từ mở ra.

"Trời ơi, đúng là ký túc xá!"

Cậu ta mắt sáng rực, đẩy cửa bước vào.

Trước mặt là một tiền sảnh rộng lớn, trên đó đặt một bức tượng Câu Trần nhỏ, Kỷ Thiên Minh đổi dép lê ở cửa, phấn khích đi vào trong.

"Ồ? Vận khí tăng vọt, đào hoa nở rộ, mệnh cách loáng thoáng có tử khí tràn ra, đây là tướng đế vương!"

Trong phòng khách sang trọng, một thiếu niên mặc áo dài màu xanh, dung mạo thanh tú, tóc cài trâm dài nhìn Kỷ Thiên Minh, kinh ngạc lên tiếng.

"Anh... chào anh, tôi là Kỷ Thiên Minh, đây là ký túc xá 304 phải không?"

Kỷ Thiên Minh thấy thiếu niên cổ kính này, cẩn thận hỏi.

"Ồ, đúng rồi, tôi tên là Đoan Mộc Khánh Vũ, tôi ở phòng số hai."

Đoan Mộc Khánh Vũ phóng hạ đồ bói toán trên tay, đứng dậy, cung kính chắp tay.

Kỷ Thiên Minh ngẩn người một lúc, cũng chắp tay theo, sau đó nhìn đống mai rùa thẻ tre trên bàn, nghi hoặc hỏi:

"Anh đang bói toán à?"

"Ha ha, tôi ở đây buồn chán, giết thời gian thôi."

Đoan Mộc Khánh Vũ cười cười, thu dọn đống đồ lộn xộn trên bàn, do dự một lát, thử dò hỏi.

"Khụ, tôi hỏi hơi đường đột, dạo này anh có phải đào hoa vượng lắm không?"

Anh ta vội xua tay, nghiêm túc giải thích:

"Không phải tôi tọc mạch chuyện riêng của anh, chỉ là quẻ này quá kỳ lạ, bất đắc dĩ mới hỏi vậy."

Kỷ Thiên Minh trầm ngâm một lúc, chậm rãi nói:

"Tôi cũng thấy hơi vượng, trước đây tôi là người cô lập với phái nữ, bây giờ lại có con gái... Nhưng anh nhìn ra bằng cách nào?"

Đoan Mộc Khánh Vũ cười khổ giải thích: "Tôi đến sớm hơn, lúc rảnh rỗi dùng thuật vọng khí xem

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip