Chương 14: Giao phong!
"Đại ca, huynh thật sự muốn cùng thiếu chủ tranh đoạt vị trí thủ lĩnh kế nhiệm sao?"
Giữa đám người, một gã Ogre nhỏ gầy lên tiếng hỏi, vẻ mặt không giấu nổi sự lo lắng. Bên cạnh y đặt một thanh thái đao màu đen thẫm.
"Nhiệm vụ này là ta tự mình yêu cầu. Dù sao luồng ma tố cường đại kia, nếu như có thể chiếm được, vị trí thủ lĩnh chắc chắn thuộc về tay ta..." Gã Ogre lực lưỡng nhất vừa nói vừa thô bạo xé một miếng thịt nướng trên lửa, nhai ngấu nghiến. Cạnh y là một cây thiết côn khổng lồ bám đầy vết máu.
"Nếu dựa vào thực lực của đại ca thì quả thực có khả năng, nhưng mà..." Kẻ vừa nói là một thanh niên Ogre có làn da trắng, tay luôn nắm chặt chuôi thanh trường đao vẫn còn nằm trong bao.
Lúc này, một lão giả Ogre ngồi bên cạnh, hông dắt hai thanh đoản chủy thủ, nhắm mắt chậm rãi lên tiếng: "Thiếu chủ biết sử dụng ma pháp, hiện tại khiêu chiến e rằng không phải cử chỉ sáng suốt."
"Thật sự sẽ có tác dụng sao? Ta cảm thấy thủ lĩnh căn bản là muốn phái chúng ta đi chịu chết!" Gã Ogre cầm Lang Nha bổng lộ vẻ phẫn nộ, dường như không mấy tin tưởng vào kế hoạch này.
"Chính vì vậy, ta nhất định phải tìm ra thứ bí bảo hoặc tồn tại đã phát tán luồng ma tố kia. Nếu có được sức mạnh to lớn ấy, ta chắc chắn sẽ đoạt được vị trí thủ lĩnh..."
"Về chuyện bí bảo, có thể cho ta nghe cùng được không?"
Một giọng nói có phần non nớt đột ngột vang lên khiến năm tên Ogre giật mình. Chúng lập tức nắm chặt vũ khí, cảnh giác nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Từ trong bóng tối, Seika ôm Rimuru chậm rãi bước tới. Khi thấy rõ đó chỉ là một đứa trẻ nhân loại, năm tên Ogre hơi ngẩn ra, thái độ có phần buông lỏng.
"Đứa trẻ nhân loại? Còn có một con Slime?" Lão giả Ogre cau mày, nhưng bàn tay vẫn không rời khỏi chuôi dao.
"Tiểu quỷ, cút đi! Ngươi ngay cả tư cách nhét kẽ răng cho ta cũng không có." Gã Ogre cầm Lang Nha bổng hung hăng nhe răng đe dọa.
Lão giả Ogre lại không hề thả lỏng, giọng y run lên: "Cẩn thận, hãy nhìn kỹ đối phương!"
Y vốn tu luyện bí thuật nhiều năm, cảm quan về khí tức vô cùng nhạy bén, vậy mà từ nãy đến giờ y hoàn toàn không phát hiện ra sự hiện diện của đối thủ. Trong vòng trăm thước, chỉ cần có kẻ tiếp cận, y lẽ ra phải nhận thấy ngay. Thế nhưng đứa trẻ trước mặt này lại không hề có một chút ma tố nào, cứ như thể một khoảng không. Nếu không tận mắt nhìn thấy, y sẽ hoàn toàn ngó lơ đối phương.
"Bán Long Nhân sao? Không đúng, Bán Long Nhân thời kỳ ấu niên tuyệt đối không thể che giấu ma tố hoàn hảo như vậy... Rốt cuộc là thứ gì..." Một cảm giác bất an dâng trào trong lòng lão giả, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán.
"Oa, thật đáng sợ nha~"
Rimuru lên tiếng phá tan bầu không khí căng thẳng. Khi đến gần đống lửa, y đã kịp quan sát kỹ năm kẻ trước mặt. Bọn chúng đều có làn da sậm màu, trên đầu mọc đôi sừng đen, răng nanh sắc nhọn, trông rất giống loài "Quỷ" trong truyền thuyết Nhật Bản.
"Slime sao?" Thanh niên da trắng khẽ nhíu mày.
"Slime thì không được sao?" Rimuru đung đưa thân thể, sau đó nhìn về phía năm người: "Xin lỗi nhé, các vị đã bước vào lãnh địa của chúng ta... Mặc dù..."
"Tiểu quỷ tộc Dragonewt?" Nhờ lời nhắc của lão giả, những kẻ còn lại mới chú ý đến cặp sừng rồng trên đầu Seika, nhưng sự chú ý của chúng nhanh chóng bị thu hút bởi Rimuru.
"Không còn cách nào khác! Phải giải quyết nhanh gọn! Ưu tiên xử lý tiểu tử phía sau kia!"
Lão giả Ogre nhận định không thể đàm phán, lập tức ra lệnh tấn công. So với con Slime kỳ quái, y cảm thấy Seika mới là mối đe dọa cần loại bỏ trước.
"Rõ, thưa lão gia tử!"
Gã Ogre nhỏ gầy cùng lão giả rút vũ khí, lướt qua phía sau để tập kích Seika. Cùng lúc đó, gã cầm Lang Nha bổng cũng gầm lên một tiếng, vung món hung khí nặng nề hướng thẳng đầu Seika mà nện xuống.
"Seika, đừng động thủ, để ta!"
Rimuru hô lên một tiếng rồi từ trong lòng Seika nhảy vọt ra. Một luồng ma tố đen kịt bùng phát dữ dội.
Bắt chước: Hắc Lang Tinh!
Cơ thể Slime của Rimuru trong chớp mắt hóa thành một con hắc lang khổng lồ với cặp sừng dài.
Oanh!
Một tiếng va chạm chát chúa như kim loại đập vào nhau vang lên. Cú vung gậy của gã Ogre nện thẳng vào sừng của hắc lang, nhưng Rimuru chẳng hề hấn gì, trái lại chính gã Ogre bị phản lực chấn bay ra ngoài.
"Seika!"
Sau khi hất văng kẻ cầm thiết côn, Rimuru quay đầu định hỗ trợ Seika đối phó với hai kẻ còn lại. Thế nhưng, Seika vẫn vô cùng bình thản. Hắn không hề tỏ ra kinh ngạc hay sợ hãi, chỉ nhẹ nhàng đưa tay trái lên.
"Hắc Lao Ngục!"
Một ma pháp trận màu đen hiện ra dưới chân Seika. Những cái bóng từ cây cối xung quanh lập tức vặn vẹo như sinh vật sống, vươn dài ra thành những xúc tu đen kịt, quấn chặt lấy hai tên Ogre đang lao tới.
"Cái gì?" Hai kẻ tập kích không kịp phản ứng, trong nháy mắt đã bị trói cứng tại chỗ.
"Ẩn Nhận!"
Lão giả Ogre thấy tình thế bất lợi, lập tức thay đổi chiêu thức. Thân ảnh y nhạt dần, hòa vào màn đêm định đào thoát khỏi vòng vây của những cái bóng.
Tuy nhiên, Seika dường như đã thấu thị tất cả. Hắn không quay đầu lại, tay trái tùy ý vung ra một đường. Lần này không phải ma pháp trận phức tạp, mà là một lưỡi đao gió trong suốt xé toạc không khí.
"Phong nhận..."
Lão giả kinh hãi nhận ra tung tích của mình đã bị bại lộ hoàn toàn trước đòn tấn công đơn giản nhưng đầy uy lực này.