Chương 3243: Bá chủ kỷ nguyên giáng lâm (3)
Minna nhắc nhở:
"Mẹ, nhầm vai vế rồi."
Ngay sau đó, là Neo, Richard và Philomena tới.
Moason trông thấy Neo thì cực kỳ kích động, bước đến ôm Neo một cái mạnh:
"Ha ha, ngươi đi đâu lâu thế!”
"
Ha ha, ta bắt đáy một mã cổ phiếu.”
"Sống hay chết?"
"Nửa chết nửa sống, chắc không giữ nữa, chả thấy tí tương lai nào."
"Vậy thì thật là đáng tiếc, hay là ngươi tiếp tục ở lại trong nhà đi, trông ngươi chắc cũng hết tiền rồi."
Richard ở lại lầu một, Philomena thì đến lầu hai, đứng ở cửa phòng bếp, nhìn xem Karen và Eunice đang bận rộn ở trong.
Karen quét nàng một chút, hỏi:
"Đứng ở chỗ này làm cái gì?"
Philomena:
"Giả vờ giả vịt."
Alfred tới, sau đó là Muri, Ventura, Wilker, Leon, Bern, Darien, phu nhân Gandiro, Protaras vân vân.
Sảnh viếng dưới lầu một trưng bày không ít món ăn do Karen tự nấu nướng.
Mason và Mary nghĩ đây là buổi liên hoan cả nhà đoàn tụ, bọn người Bern thì cho rằng đây là bữa ăn tuyên thệ xuất quân trước trận chiến cuối cùng.
Một mình Alfred cầm đĩa, đứng ở góc vắng yên tĩnh ăn.
Protaras đi tới, vừa ăn miếng nem rán trong tay vừa nói:
"Cảm xúc sa sút sao?”
Alfred: "
Nơi này là sảnh viếng, chúng ta giống như là đang tiến hành lễ tang, thuận tiện dùng bữa.”
"Ô?" Protaras ngắm nhìn bốn phía,
"Đúng là có chút giống, thế nhưng là lễ tang của ai?"
Alfred chỉ về chỗ đặt quan tài ở chính giữa vốn đang trống rỗng kia:
"Có lẽ, chỉ có thiếu gia biết.”
Lúc bữa tối còn chưa kết thúc, Karen rời khỏi nhà đi tới cửa nhà Piaget. Bede đang ở trong sân xử lý hoa cỏ, trông thấy Karen xuất hiện, rõ ràng có chút bối rối.
"
Eunice cũng tới, ngươi đến nhà ta gặp một chút đi.
"Được, tốt.”
Bede không có từ chối, bỏ công cụ trong tay xuống rồi rời đi.
Karen đi đến phía cửa phòng, lại trông thấy cửa phòng có một khe hở, đằng sau khe hở là Piaget ngồi trên xe lăn.
Karen ngừng lại trước cửa, hỏi: "
Không mời ta đi vào ngồi một chút sao?"
"Cậu luôn là bạn của ta, Karen, thật đấy, người bạn tốt nhất của ta.
"
Nói xong, Piaget đóng cửa lại.
Karen ngừng chân một hồi, hỏi: “Gần đây không vẽ tác phẩm nào sao?"
"Không.... Không có."
"Ta đi đây."
"Ừm."
Karen quay người, rời đi nhà Piaget.
Piaget chảy nước mắt, nhìn xem gói thuốc màu đặc biệt trong tay:
"Ngươi đã nói, tín đồ Bích Thần Giáo đều là tên điên, nhưng những kẻ điên thật sự là bọn người tín ngưỡng Trật Tự các ngươi, ha ha."
Sau nửa đêm, thế giới này bắt đầu biến hóa càng ngày càng rõ ràng, những kỳ quan nghìn năm khó được thấy một lần bắt đầu xuất hiện một cách tấp nập. Những bóng người che trời đã đứng sừng sững ở thế gian này.
Không có Thần Trật Tự ngăn cản, bọn hắn đang giáng lâm.
Các Thần Giáo chính thống cũng không khỏi dừng lại tiến trình chiếm đoạt, bắt đầu co cụm lực lượng lại.
Ở bên ngoài phòng làm việc của Người Cầm Roi, Vigulin đang chảy nước mắt mà tế bái Thần Trật Tự, trong tổng bộ Đòn Roi Kỷ Luật, tràn đầy các thần quan đang mặc niệm.
Trong văn phòng, Verden nhìn xem cái bình chứa trên bàn làm việc, bên trong là một vương quốc kiến nhỏ.
Verden đưa tay mở cái nắp kính ra.
Nhiệt độ thấp của dòng sông băng trong phòng làm việc bắt đầu nhanh chóng xâm nhập, Verden đứng ở bên cạnh, chuẩn bị nhìn xem những con kiến bên trong dần dần chết cóng.
Nhưng vào lúc này một bàn tay xuất hiện, bắt lấy cái nắp đậy trở lại, bảo vệ những con kiến bên trong.
"Ha ha, ta nói này, bây giờ cậu thật
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền