ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Số 13 Phố Mink

Chương 52. Lại thêm một tác phẩm nghệ thuật (2)

Chương 52: Lại thêm một tác phẩm nghệ thuật (2)

"Run... Run..."

"Tiến đến."

Cửa phòng sách bị mở ra, Dis ngồi tại phía sau bàn đọc sách ngẩng đầu, nhìn về Karen đang đứng ở cổng.

"Thưa ông nội."

"Chuyện gì?"

"Trại hỏa táng Hughes, hình như xảy ra chuyện."

"Làm sao cháu biết?"

"Bởi vì cháu vừa mới gọi điện thoại tới, người nghe máy, có vẻ là hung thủ, là tên sát nhân biến thái ở phòng khiêu vũ Hoàng Quan kia."

Ông nội bỏ xuống bút máy trong tay,

Hỏi:

"Đã báo cảnh sát sao?"

Karen lắc đầu.

"Báo cảnh sát đi."

Ông nội đề nghị.

Karen thật ra không muốn báo cảnh sát, bởi vì đối phương ở đầu dây bên kia đã nói rõ ràng, tác phẩm lần này của hắn ta, đã hoàn thành rồi.

Nói đúng ra thì, nếu có nạn nhân, người đó cũng đã chết.

Gọi cảnh sát, là để cảnh sát đến nhặt xác à?

Karen cảm thấy không có ý nghĩa gì, trừ phi hung thủ lúc rời đi hiện trường gây án đang đi trên đường thì té gãy chân, vừa lúc đó thì xe cảnh sát chạy đến trước mặt của hắn ta.

"Cháu đang lo lắng việc này có thể chỉ là một trò đùa?"

Ông nội hỏi,

"Không cần lo lắng, cho dù báo động giả, cũng chỉ bị phạt ít tiền mà thôi."

Karen lắc đầu lần nữa.

"Thế, cháu muốn làm cái gì?"

"Bây giờ cháu muốn ghé qua trai hỏa táng Hughes để kiểm tra một chút."

Đi xem thử tác phẩm mới của hung thủ một lần;

Dis cầm tách trà lên, uống một ngụm, khẽ gật đầu:

"Cháu có thể đi, ta đồng ý."

Karen vẫn đứng tại cổng, không nhúc nhích.

"Ừm?" Dis đặt chén trà xuống, "Thế nào?"

Karen liếm môi một cái,

Rất ngay thẳng mà nói:

"Một mình cháu, không dám đi."

"Ha ha ha."

Dis bỗng nhiên nở nụ cười, “Cháu khi còn bé ban đêm không dám đi phòng tắm, cũng là nói với ta như thế.

"

Đột nhiên,

Dis trầm mặc,

Trên mặt, cũng lộ ra vẻ suy tư.

...

"

Làm sao vậy, Karen nhỏ bé của ông?"

"Ông ơi, trời tối, phòng tắm, cháu muốn đi tiểu, nhưng một mình, không dám đi."

"Vậy thì ông sẽ đứng ở ngoài hành lang chờ cháu, còn cháu vào bên trong được không?"

"Ông nội đi cùng với cháu đi, cùng đi nha.

"

...

Xe taxi chạy một mạch từ phố Mink đến trại hỏa táng Hughes, khoảng cách có chút xa, thời gian gấp hai lần so với lúc Karen đi từ phòng khiêu vũ Hoàng Quan về nhà.

Đến cổng của trại hỏa táng Hughes,

Tài xế xe taxi quay đầu lại, nhìn về phía Dis đang ngồi ở ghế sau, cười nói:

"

Thưa ngài, 45 Rupee.

"

Dis đưa tới một tờ tiền mệnh giá 50 Rupee, lái xe lấy 5 Rupee thối tiền, Dis nhận lại.

Sau đó,

Hai ông cháu bước xuống xe.

Nhìn xem phương hướng xe taxi rời đi, trong lòng Karen kêu thầm vài tiếng:

"

Thảo.

"

Cửa chính của trại hỏa táng Hughes đóng chặt, trước cổng có một chiếc xe gắn máy đã cũ nát đang đỗ lại, chổ ngồi của xe gắn mấy có buộc một tấm chăn mền cuộn lại, bên cạnh có một nam một nữ đang đứng đấy, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng.

Trong chăn buộc, chắc hẳn là thi thể đưa đến đây để hỏa táng.

Nhưng trên cổng của trại hỏa táng lại treo bảng "

Không tiếp tục kinh doanh";

"Xin hỏi, các người là nhân viện của trại hỏa táng sao?

" Người phụ nữ tiến lên hỏi.

Karen lắc đầu, đáp lời: "

Không phải.

"

Người đàn ông nghe được câu trả lời này, tức giận đến mức đá bay một cục đá ở trước cửa, mắng:

"

Hôm qua rõ ràng đã hẹn trước, vì cái gì hôm nay lại không tiếp tục kinh doanh, thật không biết xấu hổ!"

"Không thì, chúng ta tìm nơi khác đi.

" Người phụ nữ đề nghị.

"

Không còn kịp đâu,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip