ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Số 13 Phố Mink

Chương 61. Đích thân đến gặp (3)

Chương 61: Đích thân đến gặp (3)

Trong phòng làm việc đang phát bài “Linh hồn La Giai”, tiết tấu vui tươi, thím Mary cũng đang ngân nga theo nhịp nhạc, bà ấy đang quay lưng về phía cửa, dáng người hơi đầy đặn của bà càng uyển chuyển hơn dưới sự che phủ của chiếc đầm dài.

Điều này khiến Karen không ngừng nhớ đến bà Seamore cởi quần áo trước mặt mình đêm hôm qua, bà ấy ốm quá rồi.

Tuy rằng việc nhận xét dáng người của trưởng bối là một hành vi không có đạo đức, nhưng dù sao cũng chỉ nghĩ trong lòng, kể cả giữa những người thân thiết, cũng có thể nhận thấy đẹp hay không đẹp, quan trọng vẫn là giữ cho tâm hồn trong sáng.

Dùng một ánh mắt thưởng thức nghệ thuật để nhìn nhận là được.

Chậc... Thưởng thức, tác phẩm nghệ thuật.

Karen bỗng nhiên phát hiện, bởi vì kẻ sát nhân biến thái của vụ án giết người hàng loạt kia, những cụm từ này dạo gần đây có chút biến chất.

“Ồ, Karen của ta, con đến để đưa cà phê cho thím Mary xinh đẹp của con sao?”

“Dạ đúng, người thím xinh đẹp động lòng người của con.”

Có thể nhận thấy, tâm trạng của thím Mary đang cực kì tốt, gói B rõ ràng còn khiến thím ấy cảm thấy xoa dịu hơn cả chú Mason.

Bởi vì, ngoài tiền thưởng vào nghề cho thành viên trong gia đình, chỉ tính tiền lương cơ bản và tiền thưởng thành tích, thì thím Mary là cao nhất, kinh doanh của gia đình càng thuận lợi, thu nhập của thím ấy càng nhiều.

Thợ trang điểm xác chết không chỉ đơn thuần là tùy tiện trang điểm, giống như lão Darcy được đưa đến sau khi trải qua quá trình đợi cảnh sát xử lý vụ án hoặc thu thập xong chứng cứ, thím Mary sẽ phải ghép hàng chục mảnh lại với nhau để ra một lão Darcy hoàn chỉnh.

Đây là công việc mà ngay cả tên sát nhân biến thái kia cũng không cách nào hoàn thành được, thế nhưng đối với thím Mary mà nói, hoàn toàn không thành vấn đề.

Karen rót một cốc cà phê đưa cho thím, thím uống từng ngụm từng ngụm;

Khi làm việc, cà phê chỉ dùng để điều tiết cảm xúc, hoàn toàn không có thời gian để thưởng thức.

Karen thấy rằng, thím Mary bây giờ đang phun sơn lên thi thể của ông Seamore.

Đúng vậy, phun sơn, cứ như đang bảo trì xe hơi vậy.

Hơn nữa, cơ bụng của ông Seamore... thật sự đang là màu đồng.

“Đẹp không?”

Thím Mary một tay cầm cốc cà phê, một tay sờ sờ cơ bụng của ông Seamore, đồng thời nói với Karen:

“Con có thể sờ thử, ông Seamore sẽ không để ý đâu.”

“Không cần đâu, thím.”

Anh vẫn không quen việc sờ cơ bụng của một người đàn ông, hơn nữa, còn là người đàn ông đã chết.

“Thân hình của ông Seamore quả thật khá đẹp, có thể nhìn ra ông ấy lúc còn sống là một người thích luyện tập thể thao.”

Nghe thấy lời này, trong đầu của Karen bỗng nảy ra một ý nghĩ;

Nếu như mình có thể mang theo ông Seamore đến gặp ông Piaget, vật thì tính an toàn dường như có thể được đảm bảo rồi.

Tuy rằng ông Seamore đã bị phun sơn, thế nhưng có thể nhận thấy ông ta thật sự rất cường tráng, nếu như có thể đứng dậy và đi theo mình, thì chắc chắn là một người vệ sĩ không tồi.

Nhưng ngay tức khắc Karen lại cười thầm trong lòng, bản thân mình đang mơ cái gì thế này.

Trên gương mặt của ông Seamore bị đâm rất nhiều mũi kim, đồng thời còn có sợi chỉ cố định lại;

“Bà Seamore nói rằng, khi bà còn trẻ bị thu hút bởi hình tượng cứng rắn lịch lãm của ông Seamore, vì thế bà hi vọng rằng ông Seamore có thể được chôn cất

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip