Chương 66: Hung thủ (1)
"Nhìn đi, chính là cái đồng hồ này."
Bà Seamore lấy ra một chiếc hộp đen bên trong có một chiếc đồng hồ "Miffitt" bằng vàng.
Cách đây không lâu, chiếc "Monroe" mà phu nhân Hughes tặng cho cậu có giá 2.000 rupee, trong khi giá thị trường của chiếc Miffitt này của bà Seamore là gấp 10 lần, tức 20.000 rupee.
Piaget nhà bên lần trước trả phí tư vấn đã đưa luôn 20.000 rupee, lần này bà Seamore cũng trực tiếp đưa 20.000 rupee.
Chỉ có thể nói rằng những người sống trên con phố này thực sự rất giàu có.
Thu nhập của những người bình thường làm việc cật lực trong một năm vẫn không tính là "kiếm được", mà trong mắt tầng lớp giàu có thực sự, đó chỉ là một khoản tiền nhỏ trong không đáng kể.
“Chiếc đồng hồ này rất đẹp, rất tinh xảo.” Karen nói.
“Cậu thích là được rồi.” Bà Seamore cười nói.
"Không, thưa bà, nó quý quá, tôi không thể nhận được."
Karen không phải làm bộ từ chối, anh thực sự không có ý định lấy.
Ở kiếp trước, anh đã từng bước đạt được sự dư dả về vật chất từ một cậu bé bình thường dựa vào sự chăm chỉ của bản thân, kiếp này anh ở nhà Inmerais không phải lo lắng về đồ ăn thức uống, vì vậy về phương diện tiền bạc, anh vẫn có thể ổn định.
Mặc cả với tài xế taxi không phải là tiếc tiền taxi, mà là do không thích cảm giác bị giết thịt như một con cừu béo.
Tiền, chắc chắn là thích, nhưng chưa đến mức thèm khát.
Nếu gia đình Inmerais là một gia đình bình thường với rất nhiều thành viên sống trong căn nhà thuê giá rẻ, có lẽ anh đã tươi cười nhận luôn cái đồng hồ này.
Nói trắng ra, anh vẫn chưa nghèo đến vậy.
Bà Seamore ban đầu nghĩ Karen là một người có da mặt mỏng nên bà đã thuyết phục anh thêm vài lần, sau đó mới nhận ra rằng Karen thực sự không muốn nhận;
"Thế này nhé, tôi nghe nói rằng bác sĩ tâm lý cũng có thể bao trọn gói điều trị, phải không?"
"Hiện tại tôi chỉ chịu trách nhiệm cung cấp dịch vụ cho khách tại nhà. Tất nhiên, nếu bà cần thì tôi có thể cung cấp dịch vụ cho bà."
"Vậy thì chiếc đồng hồ này cứ coi như khoản tôi trả trước cho phí tư vấn của cậu năm sau luôn đi, được không?
Mỗi tháng cậu ghé nhà tôi một lần. Hoặc là khi nhà cậu không có việc gì, tôi có thể đến nhà nhờ cậu tư vấn tâm lý giúp."
"Cho dù là như vậy thì đây cũng nhiều quá rồi."
"Tôi nghĩ gì cũng có giá của nó. Cậu có biết tôi đã chi bao nhiêu tiền cho tang lễ của chồng mình không?"
Karen há miệng.
Anh chỉ biết rằng đó là một gói B có thể khiến thím Mary kích động,
Nhưng anh không thể trực tiếp nói giá.
Bởi vì giá trên bảng giá tại nhà đều cực kỳ cao, sau đó mới đưa ra chiết khấu tương ứng dựa trên phản ứng của khách hàng.
Karen biết giá khởi điểm, đó cũng chính là tiền vốn cụ thể, nhưng anh không biết giá cuối cùng mà gia đình đặt ra cho bà Seamore.
Nếu anh nói thấp giá, chẳng phải bà Seamore sẽ lập tức nhận ra rằng mình đã bị "làm thịt" sao?
Trong kinh doanh, có những khoản lợi nhuận lên xuống thất thường, thuận mua vừa bán, Karen có thể hiểu được, và dù thế nào đi nữa, anh cũng không cần thiết phải phá giá của nhà mình.
"200.000 rupee."
Bà Seamore giơ hai ngón tay lên.
Phù……
Karen thở phào nhẹ nhõm, các cô các chú à, chúng ta vẫn chưa chặt chém quá mức, vẫn nằm trong phạm vi hợp lý.
Giá này đủ để ông Mosan và Jeff được thiêu hai mươi lần luôn rồi.
"Vậy nên,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền