ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Số 13 Phố Mink

Chương 69. Hung thủ (4)

Chương 69: Hung thủ (4)

“Karen, cháu sao vậy?” Thím Mary tò mò nhìn Karen “Khó chịu à?”

"Không, cháu không sao."

"Mary, bà nói xem sau khi tôi bán lò hỏa táng xong mua một căn ở đây, vậy thì tôi có thể là hàng xóm của bà và sống rất gần nhau rồi."

"Được đấy, như vậy thì lúc nào bận bà có thể qua giúp tôi rồi."

"Hahaha, bà không sợ tôi cắt trộm ** của mấy khách nam kia, để tối dùng sao?"

“Karen còn ở đây đấy, bà không biết xấu hổ sao.” Thím Mary trách phu nhân Hughes.

“Rồi rồi rồi, tôi biết rồi, để tôi xem căn số mấy trống nào, số 128, nhớ rồi, tôi sẽ nhờ bên trung gian xem giúp căn nhà trống này và hỏi giá thử”.

Mất khoảng nửa giờ để mấy người lái xe vào một nhà máy rượu ở ngoại ô với biển hiệu

"Nhà máy rượu thứ sáu"

.

“Kinh doanh ở nhà máy rượu này có phải không tốt lắm không?” Karen hỏi khi anh xuống xe.

"Tất nhiên, thế nên ông chủ mới chọn cách mới."

Phu nhân Hughes vừa trả lời vừa nói với người phục vụ,

"Tôi đã đặt chỗ rồi, bàn 7, lấy rượu tôi giữ ở đây lên cho tôi luôn nhé."

"Vâng thưa phu nhân."

Thịt nướng cần phải tự nướng, thịt rất ngon, nhưng Karen không thích ăn thịt nướng lắm, kiếp trước anh có vấn đề về đường tiêu hóa, kiếp này thân thể suy nhược, hạnh phúc khi được ăn một miếng thịt nướng lớn tạm thời không được hưởng.

Anh chỉ ăn một ít, đa phần anh phụ trách nướng giúp thím Mary và phu nhân Hughes, còn hai thiếu phụ xinh đẹp say sưa uống rượu và trò chuyện về những điều thú vị lúc trước, rất là tận hưởng.

Theo gợi ý của Karen, gần chín giờ tối, hai người phụ nữ say ngắc ngư đồng ý kết thúc buổi hôm nay trong sự vui vẻ.

Khi họ đi bộ đến bãi đậu xe, Karen mỗi tay phải ôm một người, nếu để họ tự đi một mình thì chỉ có thể ngã nhào xuống đất.

Cảm giác ôm hai người thế này không hề hạnh phúc;

***

Hai người phụ nữ đều đang say khướt, chốc chốc lại nôn mửa, không khí nồng nặc mùi chua nhàn nhạt, đủ để rửa sạch những suy nghĩ không nên có.

Phu nhân Hughes mở cửa xe, định ngồi vào ghế lái.

Nhưng Karen không dám để bà ấy say rượu còn lái xe, bà ấy dám lái, anh cũng không dám ngồi.

"Phu nhân, hãy để tôi lái xe cho."

“Cậu… biết… lái xe không?” Phu nhân Hughes cười haha hỏi.

"Tôi biết lái."

"Cậu... giỏi... giỏi... thật."

Phu nhân Hughes nhào vào vòng tay của Karen, ngón tay của bàn tay phải rất tự nhiên ấn vào lồng ngực của Karen, vẽ lên những vòng tròn.

Karen nhẹ nhàng đẩy phu nhân Hughes ra và đặt bà vào ghế sau giống như thím Mary.

Sau đó,

Anh ngồi vào ghế lái và khởi động xe.

Khi chiếc xe vừa rời khỏi nhà máy rượu Thứ sáu, Karen nhìn thấy một chiếc xe cảnh sát vừa chạy vào và hai chiếc xe đi ngang qua nhau.

"Ồ, dùng xe công làm việc tư lộ thật đấy."

...

Để làm quen và cầm lái chiếc xe lần đầu tiên kể từ khi bản thân thức dậy, mà điều quan trọng nhất là xe này không phải là hộp số tự động nên Karen đã lái xe rất chậm.

Hai người phụ nữ ngồi ở ghế sau đã ngủ say, Karen mở cửa kính xe để làn gió buổi tối trong lành từ từ tràn vào.

Mười giờ mười lăm phút, Karen đã lái xe trở lại phố Mink.

Anh xuống xe trước, đỡ thím Mary ra ngoài, rồi vừa đỡ thím ấy vừa mở cửa sân vào phòng khách.

“Uống nhiều quá vậy.” Cô Winne đang ngồi trên sô pha phòng khách kiểm tra hóa đơn vội vàng đứng dậy đỡ thím Mary, đồng thời

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip